Trà chiều với thủy đậu

Đau họng từ mấy hôm, nhưng mọi cơ quan khác đều hoạt động rất tốt.
Buổi tối bỗng thức 3h, đau mình mẩy, và những bọc nước trong suốt trên cơ thể, 1 ở mặt và vài cái trong miệng. Thì ra, đau họng là do 1 tên đu bám trên cái cuống họng.

Đi bệnh viện: thủy đậu. 250.000 thuốc và trái cây, tránh xa đồ biển, thịt.
Hả? Nghe quen quen. Về google, biết thêm nhiều cái hay. Ra là hồi bé ba má hay dẫn mình phiêu du, nên chưa ngừa. Gọi là rủi cũng được, khi cuối tuần nay liên tiếp nhiều cuộc hẹn. Ở nhà 1 tuần.

Thì ta ngồi ngâm nga Slipping through my fingers của ABBA, và uống trà chiều với bạn thủy đậu này. Nhẹ nhàng với cái mặt của tớ nhé.
Bước chân nhẹ nhàng như đang lướt trên sàn nhà trơn láng, một ý nghĩ chợt lóe lên: Jaka, nhiều người cần bạn.

Nắng dịu dàng, ấm áp trong cơn gió chiều.

Thiền: trà. nhạc. đường đời

Hôm qua chị Haly mời mình và mẹ sang nhà, ăn Tết bữa cuối cùng. Chị dễ thương, hiểu em trai mà mua rau nhiều ^^
Trong lúc ngồi chờ nấu, tìm cái gì để làm cho vui. Thấy cây organ của chị. Ừ, mình yêu nhạc từ lâu, mà chẳng bao giờ được trọn vẹn với nó.

Âm nhạc với mình là một sự diệu kỳ không lời nào tả được, không nốt nhạc nào có thể viết được.
Đang mò mẫm thì đứa cháu tới nghịch. Nó chưa biết nói mà nó đã biết tắt, mở, nhấn vào các nút có nhạc ầm ĩ, và biết cắm điện khi mình rút ra cho nút power vô dụng :D Ấy, làm sao giờ? Thôi thì 2 người chơi 1 cây vậy.
Bỗng tỉnh lại khi mẹ gọi ăn cơm. Ra nãy giờ đang trong cơ mê của âm thanh, thậm chí còn không nghe thấy tiếng nhạc mà chú nhóc đang bật volume to hết cỡ.

Ừ, khi lòng ta yên, khi trí óc không còn hoạt động, ta sẽ bắt đầu thấy thế giới, với màu sắc và âm thanh chân thực nhất. Đẹp, nhẹ nhàng, êm ái… như những khi độc ẩm trong chén trà

————————————————-
ABC: Anh cho em lời khuyên đi
Jaka: Về chuyện gì?

ABC: Nếu em đi học và định cư ở Mỹ. Một câu hỏi khó
Jaka: Dễ mà ^^

ABC: Ý anh là sao?
Jaka: Điều quan trọng không phải là em làm gì, mà tại sao em làm điều đó

ABC: Ở Mỹ tốt hơn
Jaka: Anh đã gặp nhiều người Việt định cư từ Mỹ, Hà Lan, Đức, Campuchia, Thái Lan… một vài chia sẻ, và anh cảm nhận được, họ đã có một cuộc sống sung túc như họ muốn, nhưng đó chưa bao giờ là cái họ muốn đi tìm trong cuộc sống này

ABC: Và họ đi tìm gì?
Jaka: Anh không có cơ hội được biết. Họ rất vui khi nói chuyện với anh, những cuộc trò chuyện chẳng bao giờ dứt, anh chỉ ngồi ừ, à, hả, haha, ờ… trong ít nhất là nửa tiếng
Thế giới làm em tưởng rằng, việc làm, thành công, vật chất là cái mình cần, nhưng cái gì có quan trọng bằng tại sao? Nên một cô giáo nọ rời thành phố dạy cho các em ở vùng sâu vùng xa, cô ấy đã tìm thấy chính mình ở nơi ấy

Nên, em đi đâu cũng được, nhưng đừng bao giờ dừng lại. Em có thể qua Mỹ, sống ở đó, và có thể đi tiếp… một nơi nào đó xa, như một bác ở Canada đã từ bỏ mọi thứ để chăm lo cho trẻ em các nước ĐNA, chỉ là một thầy giáo, cho đến giờ, và rất hạnh phúc.

Và cứ nhớ điều này nhé: không phải là nơi ta sống, mà là ta sống như thế nào ở nơi đó

Sẻ chia – linh tinh

1. Một đứa bé, thích chạy nhảy như người khác, thế là nó tập đi. Ngã, khóc, làm nũng, và lại đứng lên
Một ước mơ – một hành động – cứ thế, thành tựu

Chẳng phải chúng ta luôn thế sao?
Thì ngại gì mơ mộng, khi nó tạo nên những kỳ quan thế giới, những tác phẩm nhạc họa thơ ca vĩ đại
Thì ngại gì cái khó của trồng cây và chăm bón vườn nho, khi ta yêu thích chén rượu vang đến thế

2. Khi em chưa là thiền sư, làm sao em có thể thưởng nhạc hay ăn ngon giữa chốn chợ búa nóng nực?

Ta sẽ khó tìm niềm vui sâu thẳm, khi trong ta có quá nhiều tiếng ồn của quá nhiều ước mơ, mong muốn, lo âu, suy nghĩ.

Nên, nếu em đi tìm cuộc sống thảnh thơi, đam mê, niềm vui sâu lắng, đi tìm tài năng của mình, thì hãy dùng một chén trà ngon nhé, và để những tiếng vang ấy nghỉ ngơi, chỉ để một vài thức giấc, để em được sống.

3. Nói về các cô gái rơi vào cuộc sống của thân xác, xem ảnh nude có phải là xấu? Khi ta ko chỉ đơn thuần tìm thỏa mãn đôi mắt và trí tò mò, mà cái ta đi tìm là để hiểu sự thật, để thấy nỗi đau của các cô gái nhẹ lòng bẫy bởi những kẻ buôn người, để rồi ko còn tin vào nhân từ, không còn tin vào vẻ đẹp của cánh bướm tự do
Nên, không phải lối sống nào là tốt hay xấu, mà đó có phải là cuộc sống mà ta mong muốn?

Vậy em ước cuộc đời mình như thế nào? Em sẽ là người thế nào?

4. Khi nào muốn 888, về bất kỳ điều gì, I’m always available, chỉ cần con cho chú xơi miếng bánh và chén trà là tuyệt rồi ^^

Tết vui, nhé

Trà tri kỷ

Hôm nay mưa… một cơn mưa mà ai cũng rằng lạ, nó hơi trái mùa chút.

Bỗng cái thèm ấy lại trở lại, mạnh hơn bao giờ hết. Một tri kỷ trà.

Một người để chỉ yên lặng và thưởng trà, từ thế giới của mỗi người
Một người để chỉ yên lặng và thưởng trà, đến thế giới chung
Để những tiếng gầm của máy móc, vô vị, bỗng thành nhịp êm, và rụng đi, đến hư không
Để tiếng cười đùa bao người quanh, tan đi
Để tiếng nhạc khẽ rung vào hồn, và biến mất

Chỉ còn ta, người, và trà, trong hơi ấm nắng sớm, vô tư
Tuyệt đẹp

http://www.traviet.org/2010/01/tra-tri-ky/