Ừ, anh đã nói với em rằng
đừng giới hạn đôi cánh mình, đừng giới hạn bầu trời mình, cứ cất cánh bay đi
Vì biên giới của nó chính là nơi mình dừng lại
Em bảo, thực tế anh và em, những người khác, rất khác nhau. Nhưng, thực tế là gì?
Là điều đang xảy ra? Hay điều sẽ xảy ra?
Em sẽ khuyên một cậu bé 5 tuổi điều gì? Khi thực tế của cậu bé ấy là chả viết được mô tê gì cả, hát chả ra hồn, chưa thể thực hiện những chuyến hành trình mơ ước hay thậm chí bước ra ngoài phố một mình…
Và khi thực tế của ta nằm ở đâu đó phía trước, thì làm sao có thể so sánh/đo đạc đc nó? Hay thậm chí nói về nó…
Và để khám phá tiềm năng ấy, ta cần làm gì?
Hay chẳng cần nói gì cả, chỉ bước đi, với một cái mỉm cười, cần mẫn…
Kinh doanh ước mơ
Anh nghe nhiều, về thành công, về đỉnh cao, về sức mạnh, rằng phải biết mơ ước, phải có hy vọng, thì mọi chuyện đều sẽ xảy ra. Bao nhiêu nghiên cứu, bao nhiêu phân tích được bày ra, và hàng ngàn, hàng triệu người chạy theo nó. Điều đó chẳng sai, chỉ là, anh thích cách nhìn khác hơn, chẳng lừa phỉnh mình rằng nơi mình đến sẽ rất to.
Đã gặp nhiều bạn, nhiều anh, chú bác, họ có tài, có tâm, đã từng làm những chuyện lớn, và có những điều họ trách mình vẫn còn chưa thể thực hiện, dẫu đôi lúc những việc ấy rất nhỏ bé. Khi cái ta đi tìm là hạnh phúc tâm hồn, thì một bài học khác hơn ta cần đi tìm: chấp nhận.
Làm thế nào để vượt lên nỗi đau mình?
Anh kể em nghe một câu chuyện nhé.
Một ngôi nhà tranh, bé nhỏ
Một mái ấm, một mẹ, một cha, và hai anh em…
Một trời nắng hạn, thiêu đốt mảnh vườn, cạn sạch những con sông
3 năm…
Những đôi chân bước đi, bỏ mái ấm, bỏ cả xứ sở
Chút đồ ăn, chút vật dụng trên lưng
- “Ba ba, mình đi đâu?” Những con sông, những ngọn cỏ xanh…
- “Mẹ ơi, con mệt…” Yên nghỉ vai mẹ gầy
Họ vẫn bước đi
Còn nghe khúc khích trong đêm, tiếng hát trong trẻo
Yên bình
Sài Gòn…
- “Bà mẹ, cái máy lạnh lại hư rồi. Phong, kêu thằng tiệm xách đi sửa cái coi.”