Âm nhạc

9e36
Bộ óc chúng ta từ lâu đã hoạt động theo những cách khác nhau, nó sẽ tiếp thu và nhận thức thế giới khác nhau. Nên chẳng lạ, khi chúng ta có cảm giác không hiểu nhau.

Mình đã quen đặt ra những khái niệm riêng về mọi thứ, đôi lúc giống với mọi người, lắm lúc không. Âm nhạc, với mình, như là một chiếc cầu nối cho những giấc mơ. Những giấc mơ ấy, sẽ chẳng có ai cảm được nó, mình biết, và nó tuyệt diệu đến mức, mình từng nghĩ, sẽ sẵn sàng đổi 50 năm để được một ngày sống trong nó.

Có những giai điệu chỉ dành cho đôi người
Có những giai điệu dành cho cả thế giới

Đứa em trai mở một bài nhạc, ngay từ những giai điệu đầu, mình đã rơi vào mê man, không còn cảm giác về thế giới xung quanh, đôi mắt nhìn thấy một thế giới thật khác lạ. Và bừng tỉnh khi đứa em chuyển sang bài khác. Mình thật lạ, nhỉ.

Thế là bắt nó chép sang máy mình. One man’s dream. Ngụ ý của tác giả là gì? Câu chuyện đó là gì? Vì sao lại là nhạc cụ đó, những nốt nhạc đó đi với nhau? Vì sao chỉ có chúng mới đưa mình vào những giấc mơ đó? Phải chăng chính người nhạc sĩ cũng mê man?

Rồi, thế giới này trở thành tạm bợ

Có thể bạn sẽ chẳng có cảm giác giống mình. Ừ.
Bạn có thể yêu không như thế giới này đang yêu?
Có thể sống không như thế giới này đang sống?
Có thể trao nhau nụ cười, không như thế giới này vẫn trao?

Nhưng, chúng ta cũng không khác nhau đến thế
Nghe nhé
http://gilaipraung.com/jakamusic/onemansdream.mp3

A love idea – Mark Knopfler

1b34

Don’t listen much to my favorite, or you’re gonna be lifted high or got down low, just like mine

Mình ko thích sự bình thường, muốn thật vui, và cũng thật buồn
Bài này gắn với nhiều kỷ niệm, những lúc mưa rơi, những lúc buồn và khóc
Khóc, khó tin nhỉ, nhưng nó như vậy ấy, ở tuổi teen nhiều mộng mơ

Thích nghe bài này trong không gian tĩnh, tối, đơn độc, âm lượng cao
Và hãy lắng nghe, A love idea đang kể cho ta một câu chuyện

http://gilaipraung.com/jakamusic/Aloveidea.mp3

Những ca khúc bất hủ

Nghe đến bài hát bất hủ, ta hay nghĩ rằng, đó là những khúc hát tuyệt đỉnh của một ban nhạc, ca sĩ được người đời mến mộ.

Mình lại thích nghĩ, đó là những bài hát chúng ta yêu thích nhất, những bài hát có thể gợi lên biết bao nhiêu kỷ niệm vui, buồn mỗi khi nghe nó, dù nó có là Cháu lên ba hay Bắc kim thang. Những bài hát làm đôi khi làm chúng ta khóc, cười, thêm phần dũng cảm, hay ngay cả làm chúng ta trở nên yếu ớt, nhỏ bé.

Yếu ớt… nhỏ bé…

Ừ, chúng ta, nhỉ. Mình thích đưa cánh tay lên bầu trời đêm, như với tới những ngôi sao. Đôi tay trở thành bé xíu, quá nhỏ bé, quờ quạng trong không trung, vô vọng.

Chỉ có những giấc mơ là lớn lao
Chỉ có những trái tim là bao la

Sao đôi lúc, lại thành nhỏ nhen thế nhỉ?

Thích tắt đèn, đóng tất cả cánh cửa để tiếng ồn không lọt vào, nhắm nghiền đôi mắt, nghe thật nhiều lần, và bài hát cũng làm nước mắt rơi…

I close my eyes, only for a moment and the moment’s gone.
All my dreams pass before my eyes in curiosity.
Dust in the wind.
All they are is dust in the wind.

Same old song.
Just a drop of water in an endless sea.
All we do crumbles to the ground, though we refuse to see.
Dust in the wind.
All we are is dust in the wind.

Don’t hang on, nothing lasts forever but the earth and sky.
It slips away and all your money won’t another minute buy.
Dust in the wind.
All we are is dust in the wind.
Dust in the wind.
Everything is dust in the wind.