2009
Hộ khẩu Sài Gòn, nhà 3 tầng, mát. Dì và chị họ ở quê vào tới thăm, kể bao nhiêu là chuyện. Nhắc đến anh Parăng, họ cứ cười, và bảo, anh trai cứ mải nhắc đến những đứa em của anh hiện đang cách anh hơn 300km. “Mẹ phải lo cho tụi nó ăn uống thật ngon và đầy đủ đấy”, còn anh chẳng bao giờ nhắc tới mình. Khi mình có mặt ở quê, anh chẳng mấy khi hỏi thăm, nhưng khi đi rồi, anh lại gặp bạn bè, cô chú bác và kể rằng anh rất tự vào vì những đứa em đc ăn học đầy đủ. Thằng Jaka còn được đi nước này nước nọ, làm cho làng quê họ hàng mình vui với những ý tưởng phong trào luôn mới của nó.
Lạ… nhỉ?
Thấy thương anh nhiều. Gầy, ốm, nhỏ bé, yếu ớt. Chẳng bù thằng em này cao to khỏe mạnh. Mỗi lần về quê, chỉ muốn đc ôm anh.
1994
Nhà chuyển vào Sài Gòn, Tân Phú, gần một con kênh chẳng phải thơm tho gì. Nghèo, khó. Bố mẹ đi làm cả ngày, chỉ có 4 anh em. Anh 22, mình 10 tuổi, em trai 6 tuổi và 3 tuổi.
Jaka này bản tính nghịch phá, bước chân hay đi, chẳng gì cầm nổi nó từ lúc nó sinh ra. Các em, bố mẹ đi ra ngoài, anh đi học, mình chìa khóa giữ nhà. Thế là khóa cửa, và lang thang. Những lúc anh về bị khóa ở ngoài. Rất nhiều, rất nhiều lần làm mất chìa khóa phải đập cửa, cạy cửa, đập khóa. Và ăn đòn. Mấy trận đòn ác, và đau. Anh hay đá, đạp, cốc, và roi quất, thường xuyên hơn ăn cơm và uống nước. Sợ, nhưng những thói tật ấy chẳng chừa. Khôn lanh hơn, tinh xảo hơn.
Nhiều lần anh đánh đau quá, giận, bỏ nhà đi cho cả nhà đi tìm. Ngủ ở ngoài, ăn trái cây thay cơm. Vậy thôi, nhưng tối thui cũng mò về. Có mấy lần qua đêm, chẳng vui sướng gì chuyện ấy. Chỉ muốn anh lo mà bớt đánh đi, cha mẹ quan tâm hơn, thế thôi. Tối, trốn ở ngoài, một bụi cây nào đó, nghe cha mẹ nói lo, thỏa mãn ^^
Anh đánh 2 năm, lớp 4, 5. Có lúc bạn hỏi, anh mày đánh vậy, mày có ghét không?
Giận anh, vì đau, vì những lần đánh oan, chứ chẳng ghét đc anh lâu. Bởi là anh của 2 đứa em, hiểu đc thế nào là làm anh, là lo âu, là… thương. Mỗi lần anh đánh xong, giận vậy, nhưng tối ngủ chung giường, vẫn muốn ôm anh. Thường hay ăn cốc, con trai lớn rồi ai cho ôm vậy. Nhưng mấy lần anh ngủ say, thế là… đã.
:: Chúng ta có thể nhìn sâu hơn, xa hơn, để hiểu. Và khi hiểu rồi, những la mắng, chửi, đánh đòn, hờn ghét không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại con người, và tình thương.
| |
||





