4. Cách nhìn, anh trai

2587rồi nhận ra, giả – thật

2009
Hộ khẩu Sài Gòn, nhà 3 tầng, mát. Dì và chị họ ở quê vào tới thăm, kể bao nhiêu là chuyện. Nhắc đến anh Parăng, họ cứ cười, và bảo, anh trai cứ mải nhắc đến những đứa em của anh hiện đang cách anh hơn 300km. “Mẹ phải lo cho tụi nó ăn uống thật ngon và đầy đủ đấy”, còn anh chẳng bao giờ nhắc tới mình. Khi mình có mặt ở quê, anh chẳng mấy khi hỏi thăm, nhưng khi đi rồi, anh lại gặp bạn bè, cô chú bác và kể rằng anh rất tự vào vì những đứa em đc ăn học đầy đủ. Thằng Jaka còn được đi nước này nước nọ, làm cho làng quê họ hàng mình vui với những ý tưởng phong trào luôn mới của nó.

Lạ… nhỉ?
Thấy thương anh nhiều. Gầy, ốm, nhỏ bé, yếu ớt. Chẳng bù thằng em này cao to khỏe mạnh. Mỗi lần về quê, chỉ muốn đc ôm anh.

1994
Nhà chuyển vào Sài Gòn, Tân Phú, gần một con kênh chẳng phải thơm tho gì. Nghèo, khó. Bố mẹ đi làm cả ngày, chỉ có 4 anh em. Anh 22, mình 10 tuổi, em trai 6 tuổi và 3 tuổi.
Jaka này bản tính nghịch phá, bước chân hay đi, chẳng gì cầm nổi nó từ lúc nó sinh ra. Các em, bố mẹ đi ra ngoài, anh đi học, mình chìa khóa giữ nhà. Thế là khóa cửa, và lang thang. Những lúc anh về bị khóa ở ngoài. Rất nhiều, rất nhiều lần làm mất chìa khóa phải đập cửa, cạy cửa, đập khóa. Và ăn đòn. Mấy trận đòn ác, và đau. Anh hay đá, đạp, cốc, và roi quất, thường xuyên hơn ăn cơm và uống nước. Sợ, nhưng những thói tật ấy chẳng chừa. Khôn lanh hơn, tinh xảo hơn.

Nhiều lần anh đánh đau quá, giận, bỏ nhà đi cho cả nhà đi tìm. Ngủ ở ngoài, ăn trái cây thay cơm. Vậy thôi, nhưng tối thui cũng mò về. Có mấy lần qua đêm, chẳng vui sướng gì chuyện ấy. Chỉ muốn anh lo mà bớt đánh đi, cha mẹ quan tâm hơn, thế thôi. Tối, trốn ở ngoài, một bụi cây nào đó, nghe cha mẹ nói lo, thỏa mãn ^^

Anh đánh 2 năm, lớp 4, 5. Có lúc bạn hỏi, anh mày đánh vậy, mày có ghét không?

chỉ là may mắn khi có cách nhìn-cảm đúng

Giận anh, vì đau, vì những lần đánh oan, chứ chẳng ghét đc anh lâu. Bởi là anh của 2 đứa em, hiểu đc thế nào là làm anh, là lo âu, là… thương. Mỗi lần anh đánh xong, giận vậy, nhưng tối ngủ chung giường, vẫn muốn ôm anh. Thường hay ăn cốc, con trai lớn rồi ai cho ôm vậy. Nhưng mấy lần anh ngủ say, thế là… đã.

:: Chúng ta có thể nhìn sâu hơn, xa hơn, để hiểu. Và khi hiểu rồi, những la mắng, chửi, đánh đòn, hờn ghét không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại con người, và tình thương.

Fam1

Kỷ niệm :: Bao sách

3a61Chúng ta chỉ quên

Mình vẫn hay nhớ về những kỷ niệm cũ, một thói quen, chẳng biết là tốt hay xấu, mà, từ khi hoạt động phong trào xã hội nhiều, lúc là sinh viên năm 2, đã cắt bỏ thời gian của thói quen đó. Trước đó, vẫn hay hỏi bạn bè, cả những người mới quen, bạn có những kỷ niệm nào đặc biệt không? Những kỷ niệm vẫn luôn là bí mật với bạn, bạn chẳng bao giờ muốn quên, bởi nó thật đáng yêu, sẽ chẳng bao giờ có nữa, dẫu cố gắng đến đâu. Ừ, thì, thường chẳng ai thèm nhớ, hay kể được gì nhiều. Mình vẫn chưa bao giờ tin điều đó. Ngay cả đứa trẻ ngỗ nghịch, chúng vẫn nhớ những lúc chúng chơi khăm ai đó, bị đòn, hay ba mẹ chỉ cho tiền, dù nó vẫn thèm một điều gì khác, vòng tay ấm êm của cha mẹ, thèm một ngày cha mẹ chẳng phải đi làm, hay công tác xa. Chúng ta chỉ quên. Trong một chốc, ký ức sẽ trở lại.

Một lúc nào đó, mình đã chia sẻ các câu chuyện của mình, họ lắng nghe, và nhớ lại những câu chuyện tương tự. Ký ức như thế nối đuôi nhau về. Có khi họ đăm chiêu, có lúc họ nói thật nhiều như chẳng còn nhớ trước đó họ bảo chẳng nhớ gì, có những nụ cười bất chợt, bí hiểm, có khi họ khóc

Có nên?

Xem trên tivi, các em nghèo khó cần sách để học. À… sách. Thẩn thờ khi nhìn vào màn ảnh tivi: những quyển sách, được gói bằng giấy báo. Ôi, cười… Mình cũng từng thế, dù nếu bao bằng báo, trông quả xấu, nhưng vẫn hạnh phúc bởi những tấm bìa sẽ còn như mới tinh mỗi khi gỡ báo ra. Sau, nhà có điều kiện hơn một chút thì bao bằng giấy màu, tốt hơn thì có bìa kiếng. Sau thì chỉ bao bằng bìa kiếng thôi. Khi bao sách vở, chắc ai cũng thế nhỉ, nâng niu từng quyển một, sẽ mong có ai đó trông thấy công trình của mình và buông 1 tiếng khen.

Sách vở cũ…
Chẳng biết… chỉ thấy cuộc đời
dễ sống hơn
dễ chịu hơn
đáng yêu hơn
những bí mật
bé nhỏ

Sách vở cũ, ta hay bán đi. Mình cũng thế. Nhưng sẽ giữ lại những quyển có “thằng Năng chó chết” “Năng điên” “đố biết chữ này của ai”, đường vẽ quẹt linh tinh, vết mưa, vết mực đổ, bất kỳ đấu tích nào bạn bè để lại. Dù ghét lắm khi quậy vở mình thế, mình vẫn chắc, không lâu chúng sẽ trở thành quý giá, dễ thương.

Mà, chẳng còn nữa. 2 lần mất, mất hầu tất cả. Tất cả bỏ vào 1 chiếc hộp, cất giữ kỹ, đều bị tưởng nhầm là đồ thừa và đem bán. Khi đi học về, không thấy, chỉ có thể khóc.

Chẳng biết
khi
dòng lưu bút bạn cấp 2
sung sướng
hơn cả triệu tiền lương

Making way out

8f7bRồi mình nhận ra rằng mình đã trốn tránh con người thật của mình quá lâu. Nó đang trở lại và tìm cách đánh bại mình. Nhưng mình đã trở nên quá mạnh sau những ngày dài đánh quen nghĩ và làm, thói quen thật khó thay đổi, ta quen với thế giới đến mức quên đi cái riêng độc đáo của bản thân mà chẳng biết sẽ thay đổi những gì.

Dằn vặt… và đi tìm ký ức
Cũng là lối ra

Ngày bé, mỗi lúc tình hình học tập sa sút, sợ ba mẹ lo, sợ anh trai thất vọng bởi anh rất hy vọng vào mình, mình lại cố gắng vực dậy. Siêng năng chăm chỉ đến lạ.

Một lần, lớp 11, học Lý Hóa rất dở, cái này thì chẳng thể tự học được, thì kiếm một người bạn, Đạt, người bạn thân khi ấy, cùng giúp đỡ nhau. Sang nhà Đạt, học từ sáng đến tối, cứ thế… Chẳng lâu sau thì tiến bộ hơn nhiều.

Lâu rồi nhỉ, 6 năm chẳng còn ai để cùng làm một điều gì đó với nhau.

Ước…

Ước có một nơi ở riêng, một căn phòng có những mảng tường trắng tinh để có thể treo những ảnh các danh nhân, tác phẩm họa yêu thích, viết lên những quyết tâm của mình, vẽ dán tùy ý. Nơi ấy cũng yên tĩnh để có thể thưởng thức trọn vẹn 1 bản nhạc, để thấy nhiều hơn những gì mình nghe, để tưởng tượng về đủ điều mà không bị một tiếng kèn, tiếng người, tiếng nhạc làm ngắt quãng, cắt đứt dòng suy nghĩ đang đi sâu hơn.

Ước được ở một mình… để không bị chèo kéo bởi bất kỳ thứ gì, nữa

Ước có một người bạn có cùng chung chí hướng, có thể bất đồng, cãi cọ, như người ta vẫn thế, nhưng vẫn yêu việc mình làm mà lại tốt với nhau, để không thấy bản thân xa rời khỏi con đường của mình, lạc vào thế giới của “họ”, tan mất đi… Một người đủ điên để tìm về chính mình.

DŨNG CẢM TÁCH MÌNH KHỎI THẾ GIỚI

Tuổi thơ :: Mèo

a979Mưa kể thật nhiều, vẫn luôn thế, chỉ là, ta có dừng lại để lắng nghe?

Ừ, với mình, mưa như một người bạn thân, đi xa, lâu ngày lại về, kể lại những câu chuyện xưa cũ. Mưa chưa bao giờ bỏ rơi ta, chỉ là, ta bỏ rơi nó thôi.
Bất chợt với tay xuống bàn tìm chú mèo, nhưng không, chỉ là sợi dây điện cọ vào chân. Một cảm giác ùa đến, mèo… Bỗng thấy yêu mèo lắm, chú mèo ngày xưa ấy, chú mèo đen với bộ lông óng mượt.

Những chú mèo hoang

Chẳng biết có phải là hay hay dở mà bần tăng rất yêu động vật, đặc biệt là chó, ừ, bởi nó thịt rất ngon (amen) hehe… Thấy thương những chú mèo, chó hoang lắm. Nhớ một lần, khi học lớp 4, anh trai chở đến nhà một cô nào đó, gần nhà cô ấy có 2 chú mèo hoang, vẫn còn nhỏ, chắc người ta quăng nó đi sau khi mèo mẹ đẻ. Định bắt về nhà nuôi, anh lưỡng lự, rồi xem xem chúng là mèo trống hay mèo mái, mèo cái, thế là không chịu, anh chạy xe đi, mình như muốn khóc.

Lớp 4 có học mô tả, mô tả con vật, cây cối, con người, và nhớ, mọi người hay nhắc đến mèo, mà mèo đẹp thì phải là mèo đen với bộ lông óng mượt để có thể tả chúng đi săn trong đêm với chỉ đôi mắt sáng trông thật đáng sợ.

Gặp

Một lần, bắt gặp một chú mèo đen, trông đáng sợ thật. Không như mình tưởng tượng để viết bài tập làm văn, chú mèo này ốm trơ xương, bé xíu, giống mái, người ghẻ lở chắc do quẩn nhau với những chú mèo hay chó khác hay cả chú… người độc ác nào đó. Mèo cái, sao anh trai (lớn hơn 1 giáp) cho nuôi. Thôi, chỉ là 1 con mèo thôi mà, đem về chỉ tổ chật mà chắc anh lại cho ăn đòn. Về đến nhà, rồi lại chạy đi tìm nó. Chạy đi tìm nó. Nhắc tới cụm từ này, sao mà nhớ tuổi thơ thế…

Thương

Ừ, không nỡ bỏ rơi, thì đem về vậy… Giấu anh trai, có thể cho nó ăn ở trước nhà, những thứ ngon nhất, để nó có thể lớn nhanh, vết thương chóng lành, lông sẽ đẹp hơn, và nếu may anh chịu cho nuôi thì sao. Nhà khi ấy nghèo, thịt chẳng được mấy miếng, mà vẫn nhịn, giấu dưới đáy chén rồi đem ra cho bé mèo. Rồi còn cho nó uống sữa Ông thọ nữa. Thích nhất là quẹt sữa vào tay cho nó liếm, nhột đã lắm ^^ Như tưởng tượng, mèo con dần lành các vết thương, mỗi ngày mỗi đầy đặn, lông mọc nhiều hơn, và đẹp hơn. Một ngày, khi anh trai trông thấy, chú mèo đã thành xinh xắn quá đỗi.

Mèo trở thành bạn thân. Đi học về, từ xa đã “meo meo” để mèo chạy ra đón, ôm nó vào lòng, để nó cọ người vào chân… Yêu lắm. Mèo thích được gãi, mình cũng thích gãi, áp tai vào bụng để nghe nó thở. Mà đôi lúc cũng chơi ác mèo, tung mèo lên cao để xem mèo đáp chân nhẹ nhàng, cứ như phim Hồng Kông vậy.

Buồn…

Mèo cái, thì, gồi gắc gối ấy cũng đến. Mèo mang bầu. Một ngày, mèo đẻ, 3 con xinh xắn, nhưng chỉ với mình, bởi anh và mẹ thì không muốn thế. Nhà chật, nuôi sao nổi, phải đem đi bỏ thôi. Đến khi những chú mèo con đủ sức tung tăng đi lại, mẹ bắt phải đem bỏ. Thuyết phục chẳng được, dỗi mẹ cũng chẳng xong, đành phải đem đi. Đến một chỗ xa, để chúng ở đấy, xem chúng kêu meo meo tìm mẹ, thế là lại mang về. Mẹ về, thấy những chú mèo, thì mình bảo chúng tự tìm đường về, hy vọng chiêu này sẽ làm mẹ và anh đổi ý. Anh bảo, động vật tìm đường về tốt lắm, nhưng vẫn phải đem đi vất thôi. Lại dỗi. Một lần đi học về, chẳng thấy những chú mèo con đâu nữa. Mèo mẹ loanh quanh tìm con, cứ cất mãi tiếng meo meo buồn. Mèo mẹ chẳng bao giờ thôi tiếng kêu tìm con, hy vọng mèo con lang thang chơi ở đâu đó sẽ nghe được mà đáp lại. Mình khóc loanh quanh tìm với mèo, nhưng đi xa hơn, rất xa. Anh về, bảo đã bỏ chúng vào bao bỏ ở xa lắm, sẽ không tìm được đường về đâu. Biết là sẽ chẳng bao giờ tìm được, nhưng mình và mèo mẹ vẫn tìm, và mong một phép lạ. 3 ngày… 3 ngày… Mèo chẳng mặn mà ăn uống, như vẫn còn để phần cho những đứa con…

Sau, vẫn nuôi nhiều lứa mèo nữa, đều là mèo hoang, nhưng đấy là mèo mun duy nhất, để lại cho mình nhiều cảm xúc và kỷ niệm nhất, như chẳng thể quên…

Chúng ta có quên đi, những khoảnh khắc, đẹp, đã qua?

Noel

51bc
Ôi Noel, nó có từ khi nào nhỉ. Với mình, nó ra đời từ khi nhà thờ ở trong khu vực đốt đèn thật sáng và chia quà cho các trẻ nhỏ, thì dại gì mà chẳng đến xem và vui chơi. Khi ấy lớp 5, nhà còn ở Tân Bình. Từ ấy, cũng để ý đến ngày này hơn, để đi chơi chứ chẳng biết nó là gì.

Hồi nhớ…

Năm lớp 9, lần đầu tiên đạp xe đạp vòng quanh, đến những nơi có nhiều ánh sáng, và lần mò về nơi được xem là trung tâm của thành phố: quận 1. Vào quận 1 thấy mọi thứ khác hẳn, nhà lớn, lộng lẫy ánh sáng. Mỗi ngôi nhà trở nên lôi cuốn với những ai lần đầu trông thấy chúng. Ai ai cũng mặc áo đẹp, đi xe mới, ven đường và trong các tiệm bán đủ thứ đồ chơi, quần áo, bánh kẹo… Với một đứa nhóc có vài nghìn trong túi, thì những thứ ấy chỉ xem thôi đã là quý. Trông ai cũng vui với cha mẹ…

những niềm vui nhỏ bé

Sau này lên sống ở Q1, rồi chuyển dời về Q4, thì những thứ ấy không còn lạ, và cũng chẳng còn đầy đủ sức cuốn hút như những lần đầu tiên. Hồi còn là sinh viên năm 1, vẫn nhớ, đi chơi một mình xem hội chợ ở công viên gần nhà thờ Đức Bà. Mình cũng mệt rồi, chẳng còn gì mới mẻ trong những thứ ấy, nhưng, con người thì luôn thú vị.

Đôi mắt đi tìm những khuôn mặt người, họ đang làm gì, cảm giác thế nào, thế là cứ vòng vo xem và cười. Bỗng trông thấy một bé gái đi cùng mẹ, đôi mắt như đang chăm chú vào một cái gì đó, trong khi mẹ của bé đang nắm tay bé kéo đi. À, đó là những chiếc bong bóng lơ lửng trên nóc cổng của khu triển lãm công viên. Haha, cảnh này quen quá, khi người lớn dường chẳng mấy để ý điều trẻ nhỏ muốn. 1 trái bong bóng, đơn giản mà.

Rồi mới thấy, những trái bong bóng nhiều màu ấy có sức lôi cuốn kỳ lạ với các bé. Thêm những con mắt thèm thuồng khác. Chà. Mà mấy trái bóng ấy, có ai quan tâm nữa đâu vào lúc 21h này. Thế là, tớ nhảy lên bứt cả chùm bong bóng, và… tặng các bé thích nó. Người đổ đến mỗi đông, khi ấy chưa chặn xe vào trung tâm, nên các xe kẹt cứng. Trông các bé mà xót. Vào khu hội chợ mua 1 bịch bong bóng, thổi tặng. Ban đầu, thấy hơi lạ, chẳng dám làm, nhưng thấy các bé và cha mẹ cũng vui, nên dũng cảm hơn.

Những năm sau, cũng thế, khi đi một mình. Có năm đi cùng bạn nên thôi.
Năm nay?

khi chúng ta cho đi niềm vui, thì cũng sẽ nhận lại nó, nhỉ

Sinh nhật

a26c

Sinh nhật, bạn bè hỏi, sau chẳng mấy ai biết nhỉ? Có bạn còn giận, ông xấu nha, không nhớ mời tụi tui ăn sinh nhật gì hết, chẳng thèm chơi với ông nữa. Ớ, nói chẳng ai tin, ở nhà chẳng tổ chức gì cả, tớ cũng chả tổ chức gì luôn, ngày sinh nhật luôn là lonely day.

Nó là cả một câu chuyện

Giờ nghĩ lại, vì sao lại thế nhỉ, mới đẻ ra nhiều chuyện. Có thể vẫn chưa hết, cũng cần một cảm xúc để có thể gom tất cả chúng lại để điểm danh.

Sinh nhật, ôi, khái niệm đó quá xa xỉ với một đứa bé nhà quê, nên lên thành phố, hồi lớp 4, mới biết về nó. Hồi ấy tự hỏi, sao các bạn lại xem trọng ngày ấy đến thế. Mình chỉ phải nhớ nó vì cần phải điền vào bản sơ yếu lý lịch học sinh, và các giấy tờ khác từ nhà trường, và chỉ thế. Nhưng với họ, ai mà quên là họ giận, không thèm chơi, xem như phe khác. Ai nhớ, có tặng quà, mới là bạn bè. Lạ, nhưng ngẫm lại, ký ức ấy cũng vui. Và dĩ nhiên, ai gia đình kha khá mới có một buổi tiệc ra trò với bạn bè.

Ai chẳng mong có 1 ngày đặc biệt, một ngày để mình nhận được nhiều sự quan tâm, nhất là với những ai thiếu nó

Rồi cứ nghĩ, thôi thì mặc họ. Mình chẳng quan tâm làm gì. Nhưng khi thời gian trôi qua, ừ, trẻ con mà, cũng ghanh tỵ, sao chẳng ai nhớ đến mình nhỉ. Thế là nhớ đến ngày sinh nhật như là một cái gì đó khác, mong sẽ có một sự thay đổi, một tấm thiệp chẳng hạn. Thành giận, giận khi chẳng ai nhớ, rồi mong rằng đừng ai nhớ luôn đi. Giận rồi là giận luôn. Thành quen, thành quên, nó trở thành không còn quan trọng.

Sinh nhật của mình?

Sinh nhật lần đầu tiên, đó là hồi năm lớp 7, khi bố mua tặng quyển sách, “Thuyền trưởng 15 tuổi”. Thú thật, thích sách đấy lắm, nhưng mình chưa bao giờ đọc nó, vẫn thích đi chơi hơn… Đó là món quà sinh nhật đầu tiên. Hai năm sau, mẹ tổ chức một buổi sinh nhật nho nhỏ, một cái bánh ngọt, cả gia đình quây quần, chúc cho cu bé thi tốt nghiệp suôn sẻ.

Rồi một ngày, bé Hải (ặc, nó mà đọc thấy cái này là chặt chặt chặt chặt mình luôn wá), bạn cũ hồi cấp 2, lúc ấy năm lớp 12, bỗng dưng mang một tấm thiệp sang tặng, vào giữa giờ chơi. Bất ngờ, vì bạn đã lâu thế, sao lại nhớ ra được nhỉ, vả, mình cũng đâu thân lắm với ai khi học cấp 2. Tấm thiệp rất đẹp, chúc “già làng” sinh nhật vui vẻ. Vì sao gọi là Già làng, sẽ giải thích sau nhé. Vui, tủm tỉm cười mãi, như bị điên.

Lần tiếp theo là khi đậu ĐH xong, một buổi tiệc có thể nói là linh đình, vừa là sinh nhật, vừa là tất niên, vừa mừng tân sinh viên. Thôi, lâu lâu làm to thế cũng chẳng sao.

Sau đấy, cũng có ăn, mà tớ bảo mẹ, thôi, mẹ đừng tổ chức cho con nữa, con không thích lắm đâu. Và không thích thật. Từ lâu, mình chẳng bao giờ cho ai biết ngày sinh, ngay cả trong các giấy tờ có khai ngày tháng năm sinh, mình vẫn lờ đi. Chỉ thích chúc sinh nhật cho bạn bè, còn ngại nhận lời chúc. Vì, dù rất vui khi nhận nó, mình luôn muốn trả lại niềm vui được nhận đó hơn cả lời cảm ơn, một buổi tiệc nho nhỏ chẳng hạn, điều mà mình không quen lắm.

Sinh nhật của mình…

Ừm… Thích đi đâu đó, thật xa, một nơi không ai biết đén, để không phải gặp mọi người. Nó trông như trốn tránh hơn là tình cờ khi đi cả ngày, khuya mới về. Có những lần, hồi lớp 10 và 11, khi ĐH nữa, leo lên nóc nhà, nằm ngắm sao, trăng, nghĩ vẩn vơ và ngủ trên đấy. Cảm giác buồn, cô đơn, nhưng cảm giác ấy hay lắm, nó sâu thẳm. Nó thành một thói quen mà nếu phá vỡ nó, mình thấy khó chịu.

Cách đây mấy hôm, nhóm bạn Chăm có tổ chức buổi họp mặt, bởi lâu chưa gặp. Ừ, nhớ ghê. Tới mới biết, đó là buổi mừng sinh nhật cho những ai sinh nhằm tháng 12. Bất ngờ, vui lắm. Lại ngồi nói tứ linh tinh. Trước khi kết, lại kể về những kỷ niệm, những ấp ủ tương lai. Mình thích như thế, hơn là ngồi nói bậy bạ, chuyện thường xảy ra với những tên bước đến tuổi hăm.

Trước hôm nay, đoán sẽ chẳng mấy ai biết sinh nhật mình, định ngày 15 sẽ viết 1 entry tương tự, nói rằng, sinh nhật đã qua. Nhưng có một tin nhắn làm bể dĩa. Khứa khứa.

Năm nay, nhận được vài món quà, vài tấm thiệp, một số tin nhắn. Ôi, thế cũng vui lắm rồi. Tớ lên nóc nhà tự xử đây ^_^

(Next Entry: Sinh nhật và lời ước)