Cái đẹp của cho và tiếp nhận

Mấy ngày bị thủy đậu, cũng không ít bạn nhắn tin gọi điện hỏi thăm. Tính tình bé giờ vẫn hay từ chối sự quan tâm, nhận, mà chỉ lấy cho đi làm thích thú. Sinh nhật, các ngày lễ, làm và né tránh lời cảm ơn, đa tạ, các hoạt động xã hội xưa nay…

“Jaka, you worked hard, but you never do something for yourself. You have to learn how to celebrate for just you.” Một câu chia sẻ thân tình của một anh chuyên tổ chức event về các giá trị ở Ấn Độ, African Lounge 2.
Vẫn biết có gì không ổn, vẫn chưa ngộ ra, cho đến hôm nay… 2 cuộc gọi từ các bạn Cham

ABC: Anh đã khỏe chưa?
Jaka: À, ờ, anh vẫn còn sống

ABC: Mai tụi em tới thăm nhé?
Jaka: Thăm? Hả?

ABC: Dạ
Jaka: Thôi, lỡ lây, mà anh trông chẳng vui tí nào, như đóng phim ma mà quên xóa hóa trang vậy

ABC: Không sao, tụi em bị rồi mà, ABC2 chích rồi
Jaka: Ờ. Nghe nói chích cũng có thể bị lại, phiền lắm

ABC: Những gì anh làm cho sinh viên tụi em và cho Chăm 6 năm qua còn chưa phiền, thì bệnh này đâu có gì
Jaka: À, vậy tụi em qua giờ nào báo anh heng

Ngồi, rồi đi một vòng. Bỗng ngộ ra. Thích nhất cái cảm giác suy tư và thực sự hiểu/ngộ ra một điều gì đó. Nó tạo một dòng năng lượng mạnh trong ta. Thực ra, trốn tránh những điều ấy làm gì?
Sinh nhật mẹ, hay mẹ bệnh, thì ngồi cả ngày hì hục cho một bữa tiệc đẹp, hay cả vài ngày kế bên giường bệnh, sẽ chẳng phải là thỏa lòng lắm sao?
Cho cả mẹ, và cho con
Cho cả người cho, và người nhận
Cho tình yêu lớn lên
Cho sáng tạo được chắp cánh
Cho niềm vui được lan tỏa

Còn ta chối từ bấy lâu, chẳng phải đã thôi không cho bao nhiêu hạt mầm thôi thành cây lá rồi sao…
Ừ nhỉ ^^
Shall we celecrate, for you, and for us :D

11. Jaka ai? Học quên. Trao tìm hạnh phúc.

5206
Cuộc trò chuyện với một người bạn mới quen

ABC: Mình có đọc blog bạn, thấy nhiều bài rất hay, nhưng mình có câu hỏi này
Jaka: ^^

ABC: Bạn là ai? Bạn có thể trả lời tất cả các thắc mắc của mọi người?
Jaka: Mình chỉ là một người bình thường thôi, điều khác biệt là mình thích suy tư. Sinh ra vốn ham chơi, về nhà chỉ để ăn và ngủ ^^ Càng lớn càng thấy mất tự do, nên mình thắc mắc, tìm hiểu thay vì chấp nhận tình trạng mất tự do đó. Khi tìm được cảm giác tự do, mình muốn chia sẻ với những người xung quanh mình.
:: Mình không thể trả lời tất cả các thắc mắc, vì mình cũng trên con đường giải thoát đó thôi. Mình chỉ nói những gì mình cảm nhận từ bản thân, như thế thật hơn, và đúng hơn. Đấy là những thắc mắc bên lề, nó không quan trọng bằng những câu hỏi của bạn. Thế bạn muốn hỏi điều gì?

ABC: Mình vẫn chưa hiểu ý, tự do ở đây là gì? Continue reading

10. Thích và không, ý nghĩ và cảm xúc

7de4
Dạo này bận việc ở quán, ở nhà và linh tinh nữa, nên chưa viết lại được. ^^ Có nhiều bạn bắt đầu hỏi những câu hỏi “nghiêm túc”. Ai cũng quan tâm đến những vấn đề chung, có điều, chúng ta có muốn đưa nó ra để hiểu hay không? Mình xin tổng hợp lại bằng cuộc hội thoại sau, với các bạn đã, mới quen, và gồm Jisun từ Hàn Quốc. Mối quan tâm của con người, chẳng kể văn hóa hay quốc tịch.

Comment blog 6: muon hoi jaka 1 cau. Khi mot nguoi vi com ao gao tien phai lam cong viec minh ko thix lam, phai song trong 1 tap the ma ban than nguoi do ko the hoa nhap dc, thi nguoi do phai lua chon nhu the nao? tu do cho ban than, tuc tu bo cong viec do de LAI tiep tuc tim kiem 1 cong viec khac, hay co gang, lam thi cu lam, de mac cam xuc ban than bi chai li va gang guong moi ngay, de co dc cai goi la com-ao-gao-tien cho cuoc song hang ngay???

Một câu hỏi mình nhận đc rất nhiều những ngày này. Giải thích sẽ mất nhiều dòng lắm đây ^^
A. Tại sao chúng ta cảm thấy buồn bực, thất vọng, bất lực? Những cảm xúc này ở đâu ra?
B. Chúng ta có thể thích cái chúng ta không thích?
C. Chúng ta có thể dừng suy nghĩ? Continue reading

4. Cách nhìn, anh trai

2587rồi nhận ra, giả – thật

2009
Hộ khẩu Sài Gòn, nhà 3 tầng, mát. Dì và chị họ ở quê vào tới thăm, kể bao nhiêu là chuyện. Nhắc đến anh Parăng, họ cứ cười, và bảo, anh trai cứ mải nhắc đến những đứa em của anh hiện đang cách anh hơn 300km. “Mẹ phải lo cho tụi nó ăn uống thật ngon và đầy đủ đấy”, còn anh chẳng bao giờ nhắc tới mình. Khi mình có mặt ở quê, anh chẳng mấy khi hỏi thăm, nhưng khi đi rồi, anh lại gặp bạn bè, cô chú bác và kể rằng anh rất tự vào vì những đứa em đc ăn học đầy đủ. Thằng Jaka còn được đi nước này nước nọ, làm cho làng quê họ hàng mình vui với những ý tưởng phong trào luôn mới của nó.

Lạ… nhỉ?
Thấy thương anh nhiều. Gầy, ốm, nhỏ bé, yếu ớt. Chẳng bù thằng em này cao to khỏe mạnh. Mỗi lần về quê, chỉ muốn đc ôm anh.

1994
Nhà chuyển vào Sài Gòn, Tân Phú, gần một con kênh chẳng phải thơm tho gì. Nghèo, khó. Bố mẹ đi làm cả ngày, chỉ có 4 anh em. Anh 22, mình 10 tuổi, em trai 6 tuổi và 3 tuổi.
Jaka này bản tính nghịch phá, bước chân hay đi, chẳng gì cầm nổi nó từ lúc nó sinh ra. Các em, bố mẹ đi ra ngoài, anh đi học, mình chìa khóa giữ nhà. Thế là khóa cửa, và lang thang. Những lúc anh về bị khóa ở ngoài. Rất nhiều, rất nhiều lần làm mất chìa khóa phải đập cửa, cạy cửa, đập khóa. Và ăn đòn. Mấy trận đòn ác, và đau. Anh hay đá, đạp, cốc, và roi quất, thường xuyên hơn ăn cơm và uống nước. Sợ, nhưng những thói tật ấy chẳng chừa. Khôn lanh hơn, tinh xảo hơn.

Nhiều lần anh đánh đau quá, giận, bỏ nhà đi cho cả nhà đi tìm. Ngủ ở ngoài, ăn trái cây thay cơm. Vậy thôi, nhưng tối thui cũng mò về. Có mấy lần qua đêm, chẳng vui sướng gì chuyện ấy. Chỉ muốn anh lo mà bớt đánh đi, cha mẹ quan tâm hơn, thế thôi. Tối, trốn ở ngoài, một bụi cây nào đó, nghe cha mẹ nói lo, thỏa mãn ^^

Anh đánh 2 năm, lớp 4, 5. Có lúc bạn hỏi, anh mày đánh vậy, mày có ghét không?

chỉ là may mắn khi có cách nhìn-cảm đúng

Giận anh, vì đau, vì những lần đánh oan, chứ chẳng ghét đc anh lâu. Bởi là anh của 2 đứa em, hiểu đc thế nào là làm anh, là lo âu, là… thương. Mỗi lần anh đánh xong, giận vậy, nhưng tối ngủ chung giường, vẫn muốn ôm anh. Thường hay ăn cốc, con trai lớn rồi ai cho ôm vậy. Nhưng mấy lần anh ngủ say, thế là… đã.

:: Chúng ta có thể nhìn sâu hơn, xa hơn, để hiểu. Và khi hiểu rồi, những la mắng, chửi, đánh đòn, hờn ghét không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại con người, và tình thương.

Fam1

Gửi em :: Jaya

77b8Ừ, thì anh chơi game cả ngày… anh chẳng thèm thăm hỏi em, lúc nào cũng nói với em bằng cái giọng cứng nhắc, khó chịu, gắt gỏng, làm như không thoải mái lúc em ở bên… một thời gian dài…

Anh vui vì em đã buồn anh
Anh vui vì em đã dám nói
Anh vui vì thấy như thế, em trưởng thành
Anh vui vì từng từ em nói đã trở nên sắc sảo

em thật giỏi

Anh chưa bao giờ nghĩ em dở hơi, nếu không thì anh đã không cố gắng bằng mọi cách khơi gợi tài năng tiềm ẩn trong em, trong bao nhiêu năm qua

làm anh thật khó

Còn nhớ những lần em bị người ta đánh không? Sao anh đứng nhìn mà chẳng bênh vực?
Còn nhớ những lúc anh gọi 2 em để nói về hiện tại, tương lai? Các em đã thật hào hứng và quyết tâm, lúc ấy, mà sau lại nguội nhanh…
Em đã mất kiềm chế những chuyện rất bé
Người ta nói xấu sau lưng em, chê em lắm điều

Anh đau, nhưng anh không muốn bênh vực em. Các em có quyền được tôi luyện, trải qua gian khó, chịu đựng, thay đổi, để cao lớn, săn chắc, trưởng thành, đứng vững trên đôi chân của mình. Và chứng minh họ đã sai qua việc mình làm. Anh không thể làm điều đó thay em.

thương em, anh phải thế

Anh phải gắt gỏng với mẹ những lúc mẹ làm thay các em quá nhiều
Anh phải nặng lời với những ai làm tốn thời gian của em vô bổ
Anh phải gắt với các em, thì thà các em ghét anh, các em lớn nhanh hơn

Bắt các em làm từ những chuyện rất nhỏ nhặt, bước ra thế giới
Cho các em biết những gì cần làm, phải làm
Cho các em những gì hay nhất mà anh biết
Luôn cố gắng, để các có thể em tự hào, anh hứa

sức mạnh::trí tuệ

Em buồn anh, giận anh, hãy dùng đó làm sức mạnh của mình để tiến lên

Ngày hôm nay anh hạnh phúc

và em trai
hãy luôn nhìn về phía trước
và đừng bao giờ
dừng bước chân
khám phá và sáng tạo
nhé

:: Ngày chia tay Linh, không mấy bạn bè thân đưa tiễn lắm đâu, chỉ có anh, anh Phát và chị Thẩm mờ tờ
:: Một bất ngờ ngày, cuộc đời cướp anh đi, em hãy nhớ rằng, anh luôn tự hào vì em

Em trai :: Ăn đẹp 2

2a2dSống rất dễ, sống đẹp thì không
ăn đẹp cũng vậy

Kiêng/Khó:
(a) Nhiều người kiêng hay khó ăn ăn món nào đó. Khi gặp, đừng khó chịu, bởi bản thân chắc cũng không ưa món nào đó mà. Nhưng cần tập bản thân với những món khó ăn đó. Điều này là tốt, để có thể thưởng thức được nhiều món ăn hơn, đi đâu ăn gì cũng vô tư.
(b) Hãy tập. Người ăn cay/mặn/đắng có thể ăn nhạt, làm ngược lại thì khó. Anh ăn cay tốt, thì ăn sao cũng vô tư. Còn các em, động món cay thì mất ngon và đổ mồ hôi, cực hình. Anh cố gắng tập cho các em, mẹ lại can. Ôi, mẹ cưng em như thế không được.

Khác
(a) Sạch sẽ làm ta thấy thoải mái và ngon miệng hơn, đầu ngón chân dễ bị bẩn, nếu vậy, ngồi xếp bằng làm sao để giấu chúng đi, bởi người đối diện dễ nhìn thấy chúng
(b) Thấy bạn mình ăn ngon, mình cũng dễ ăn ngon. Nên, dẹp những thứ chẳng hay khi ăn, chỉ nói chuyện vui. Nếu không vui, đừng để cái mặt bí xị, nó sẽ làm người khác lo lắng và không ngon cơm, ăn một mình thì sao cũng được.

có những thói quen/nghĩ ban đầu xấu
nhưng rốt cục lại thành tốt

(c) Thói thường người ta thích ăn thân cá, anh không thích điều đó, và phản ứng lại bằng ăn đầu, đuôi, xương và bụng, dần rồi thích, không còn thấy khó chịu khi người ta theo thói thường nữa

Đẹp

(a) Mâm cơm khéo bưng ra đừng để đổ nước (canh, chan), đũa muỗng xếp gọn ở bên, chén đĩa xếp đều, đẹp (tùy khiếu thẩm mỹ). Tập dọn ra nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, đặt chén đũa không gây tiếng thì tuyệt, ai chắc cũng thích thấy các em làm được thế.
(b) Ăn xong, nếu đông người có thể dẹp chén đũa và thức thừa đứng lên, còn bàn ăn gia đình thì nên ngồi nán lại cho vui, đũa xếp ngay ngắn sang bên, chén úp thức thừa lại, trông mâm sạch hơn

những điều nhỏ nhặt

(c) Ăn thế nào cũng có thứ thừa, xương, rau già, cùi, hãy bỏ ra chén riêng, nếu không xếp chúng thật gọn, xả tá lả thì ghê cái mâm. Khi nhả từ miệng, đừng phun, rủi nó tung ra hướng không muốn thì toi. Nhả vào tay để khuất thấy, nhẹ nhàng đặt xuống.
(d) Bố hay nhắc chuyện cầm chén, tô, nhiều trong chúng ta không để ý để ngón tay (thường ngón cái) vào trong chén hay tô, vì thói quen sợ nóng, thế cầm như vậy chắc hơn, nhưng ai để ý thấy vậy ghê lắm. Anh ăn quán mấy lần chứng kiến, chỉ cười bí hiểm. Đáy chén có đế ít nóng hơn, có thể đặt trên lòng bàn tay, hay đặt trên đầu 4 ngón, ngón cái giữ vành chén, khéo và quen thì thế cầm đó cũng vững, và đẹp. Tô lớn khó làm được vậy, với sức nặng, sẽ nóng hơn, cộng thêm mỏi, là một vấn đề. Hãy dùng đĩa lót.

lại làm hoàn hảo

(e) Ăn đừng để thừa, khi gắp, mình biết bao nhiêu là đủ. Nếu không, thì quá dở. Nấu không để thừa, là cả một nghệ thuật, của nhà bếp, và một phần, của người ăn.
(f) Ăn đừng để thức ăn rơi. Ừ, phần sau, có lẽ nhiều bạn sẽ không đồng tình lắm. Miếng cá/thịt rơi, mình sẽ không gắp lên chén, nhưng hạt cơm rơi (trên người và mâm), mình sẽ đặt nó trở lại. Hạt cơm rẻ hơn mà? Với mình, hạt cơm không còn là thức ăn, nó là một biểu tượng của cần mẫn, chịu đựng. Một hạt cơm khó cực đắng cay trăm phần một con cá, mà lại… rẻ. Khi nhìn thấy hạt cơm mà nghĩ đến điều đó, các em đã trưởng thành nhiều.

Ừ, nhiều, có vẻ khó, nhưng không khó đâu, nếu thực sự thích ăn đẹp, bấy nhiêu sẽ là chưa đủ. Các em sẽ không làm được ngay, chẳng phải lo, chỉ cần ý thức tự hoàn thiện, dần rồi sẽ giỏi, đến lúc nào đó các em chẳng phải nghĩ nữa, just enjoy yourself with your dining art.

Em trai :: Ăn đẹp

6d24Đáng ghét
Đáng ghét
…đáng…ghét…
Bạn hỏi tại sao đi… Chẳng ai hỏi… Sao vậy nhỉ? Chắc hem ai hèm nghe. Vậy thôi ha, khỏi kể, đi ngủ đây. (Trích “Dzô dziên toàn tập” quyển 32)

Ừ, ghét, ghét bản thân vì đã định viết thế này lâu rồi, mà giờ mới viết.

Bởi, có ai
đáng để anh thương yêu, chăm sóc, hy sinh
hơn mẹ cha
và các em của anh
Gửi hai nhóc ở nhà

Ừ… Điều đầu tiên anh muốn nói, là anh hạnh phúc, hạnh phúc vì 2 em đều khỏe mạnh, và là người tốt. Ai chẳng có những khuyết tật, các em cũng thế, anh thì cả đống. Nhưng, thật sự, nếu anh là con một, hay là con út, anh sẽ không là anh bây giờ, điên hơn, có thể bảo vậy. Có 2 em, anh chăm sóc, quan tâm, một trách nhiệm, cũng là một vinh dự. Đâu phải ai cũng được thế.

E một ngày
thình lình
anh không kịp nói

Sẽ có nhiều chuyện anh cần nói với các em, hôm nay, chỉ nói riêng về ăn uống.
Tại sao?

Kẻ thông minh có thể giả làm ngốc
không thể làm điều ngược lại

Ăn, như một con người, không phải là chuyện dễ, cần học và rèn luyện. Các em có nhớ những câu chuyện mà bố kể, thường trong những bữa cơm? Về những cách ăn cơm của một số người Cham mà người ta sẽ nhớ mãi, như một người khôn khéo, lịch sự. Đó là những tấm gương chúng ta cần noi theo, dù bố chưa từng bảo thế.

Anh sẽ nói về những điều mà anh tin, và sẽ làm theo vậy. Các em cứ cân nhắc nhé.
1. Ngồi: Anh sẽ ngồi gần nồi cơm, vui, và vinh dự khi được xới cơm cho cha mẹ, các anh chị, các em, và bạn bè
2. Trình tự ăn: một miếng cơm trước, sau dùng đến rau, rồi mới đến cá và thịt, chén nào cũng như thế. Mới vào đã cá và thịt, như chứng tỏ mình tham ăn
3. Gắp: (a) Tránh gắp miếng to, tránh lật tìm để gắp miếng nhỏ, chỉ cần gắp miếng ở trên, và gần mình nhất. (b) Tránh đưa đũa vào nồi canh để gắp rau, trừ phi canh là món duy nhất. Nếu nhà có khách, cũng tránh đưa đũa gắp cá trong nồi canh, hãy dùng vá. (c) Lịch sự không nhất thiết là gắp cho người khác, bởi bản thân anh sẽ cảm thấy mình không còn là em bé. Hãy nó thể hiện qua lời nói, trò chuyện, quan tâm, như, cái gì đó có ngon không chẳng hạn.

Sống rất dễ, sống đẹp thì không
ăn đẹp cũng vậy

(gotta go now, to be continued)

Chế Linh, những ấn tượng

70d2
Ảnh: Chữ ký tặng Jaka. Ko bít bác còn ảnh để tặng các fan bạn của Jaka ko nhỉ? ^^

Chậc, hăm dọa viết bài, lại chẳng làm được thế, đề tài cứ thay đổi thường, mọi người thông cảm nhé…

Phản động mạn đàm

Dường như, khi nghe đến tên Chế Linh, trong tâm trí nhiều người lại vướng đến hai từ chói tai này. Ở quán cà phê ven đường, người ta nói về nó như cơm bữa, phản động. Nhưng, thực sự thì, phản động là gì? Và Chế Linh đã làm gì để ta gọi là phản động?

Chậc… Ngộ nhận. Chuyện đời ấy mà.

Người ta sẽ chẳng nói thế nếu biết Chế Linh lần này về nước theo lời mời của UNESCO, đến cùng phái đoàn UNESCO cho các chương trình từ thiện.
Người ta sẽ chẳng nói thế nếu biết Chế Linh được phép hát chương trình Chào xuân 2008 và liveshow Chế Linh, miễn phí tiền vé cho người hâm mộ.
Nhà nước và UNESCO không điên, dĩ nhiên.

Sá gì một chút điên của nghệ sĩ, khi hàng ngày chúng ta vẫn lôi thủ tướng, Đảng, Bác Hồ, tuyên ngôn ra châm chọc…

Với mình, bác đã làm được khá nhiều cho dân tộc Chăm, nhất là đĩa nhạc Chăm làm ở Malaysia, đó là sản phẩm của sự đam mê sáng tạo và yêu thương nguồn cội. Mấy ai làm được ích thế đâu. Mình thích các nhạc phẩm của bác, nó mang nặng cái nhìn của một nghệ sĩ: nhạy cảm với cuộc sống. Hãy nghe xem…

Lần đầu gặp gỡ

Đó là lần gặp ở khách sạn Sofitel. Qua các sáng tác của bác, mình đoán bác là người dễ gần, dễ mến dù là nhân vật nổi tiếng và quan trọng, ít nhất là trong chuyến này. Đến khi trò chuyện, mới thấy yêu cái cách nói giản đơn, thẳng thắn, cởi mở và thân tình của bác. Tiếc, chẳng có máy ảnh chụp kỷ niệm.

Lần thứ 2, văn nghệ

Hôm văn nghệ mừng 2 lễ hội lớn dân tộc, người Chăm đến rất đông. Rất nhiều đã biết đến sự hiện diện của bác, và có người bảo, chỉ cần trông thấy bác thôi là đủ mãn nguyện rồi. Chương trình năm nay rất hay, được tổ chức dàn dựng công phu hơn rất nhiều, và, với tiết mục tái hiện lại lễ hội Katê, Ramưwan, nhiều bà con đã không kiềm được nước mắt, bởi, chưa bao giờ họ được sống trong một không khí lễ hội sống động như thế, trang nghiêm, linh thiêng thần thánh, trong đó có cả một người con Chăm đã quá lâu chưa về đất mẹ.

Khi MC (tớ) giới thiệu bác bước lên sân khấu phát biểu, mọi người đã ủng hộ bằng một tràng pháo tay dài. Sau này bác bảo, đã rất khó nén lòng mình để không phải khóc khi ấy, giữa sự thương yêu của bà con anh em.

Lần thứ 3, bữa cơm thân mật

Bao nhiêu năm quen biết, chắc gì ta đã hiểu về một người? Thì sao lại vội vàng nhận xét thế…
Dùng cơm với bác, nghe bác kể nhiều, mới biết, bác chẳng quan tâm gì đến chuyện chính chị chính em, mà lại thương nhiều hoàn cảnh cơ cực của bà con, của các em nhỏ. Đang giữa lúc hào hứng, bác nghe tin nhạc sĩ – thầy Đàng Năng Quạ mất. Một khoảng lặng bao trùm. Nhạc sĩ – nhà giáo Đàng Năng Quạ, một nghệ sĩ đậm chất Chăm, thông minh, cần mẫn, từng là thần tượng của giới trẻ những năm 70, đã qua đời, sau khi cố gắng gọi điện hỏi thăm xem, chương trình văn nghệ có bác Chế Linh tham dự thành công hay không.

Nó mang đậm triết lý sống của Chăm

Cũng thật lạ, khi cũng chiều đó, một bác cũng đã ra đi, sau khi được biết chương trình thành công tốt đẹp.

Bác ngập ngừng, hụt hẫng, qua chiếc điện thoại
“Ôi, sao ông ấy đi nhanh thế. Sao ko thể đợi đc, sao ko thể chờ thêm một chốc, sao ông ấy lại trút hơi thở sớm vậy”
“Chỉ ngày mai thôi là tôi đến gặp ông ấy, chỉ chờ thêm một tí thôi, sao đã vội đi rồi”

Họ thân quen, và chưa gặp nhau, đã gần 30 năm rồi… trước đó còn hẹn gặp nhau… bác Chế Linh còn hát cho ông nghe qua điện thoại bài hát có lẽ hay nhất của ông, “Bhum adei” (Quê em)…

.:: Tin về Chế Linh ::.

http://www.ngoisao.net/News/Hau-truong/2007/10/3B9C1B54/

http://www.vtc.vn/vanhoa/dsvn/166719/index.htm

http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/tintuc_chitiet.asp?TTID=1489

Blog của Klu, viết hay, nhưng mình không thích dùng từ “gặp thời”, “giọng ca rên rỉ”, “mênh mang như một tiếng ma Hời”, “thê thiết như ma Hời”

http://blog.360.yahoo.com/blog-nF5HRTEncqM8QLirSI3X7w–?cq=1&p=1029


Tái hiện lễ hội Katê


Mĩn bình lựng ^^


Các em nhỏ vây quanh

Bà mất….

d84b

Vẹn một vòng đời

Bà đã từ trần, vào 10:25 27.10.2007, hưởng thọ 81 tuổi.
Dù lòng có muốn níu kéo, nhưng đã không còn có thể gặp lại bà nữa.

Các con của bà đều đã có vợ có chồng, có một cuộc sống ổn định. Bà cũng đã có cháu, và chắt rất dễ thương. Mọi người trong gia đình đều khỏe mạnh. Đó là tất cả những gì bà hằng mong, và vẫn cố gắng đến những ngày cuối đời.

Chỉ hè năm nay thôi, hay ghé nhà bà ngủ, và làm việc phong trào. Giữa khuya, bà lại ngồi dậy ra thăm cháu, lo cháu đã có đủ gối đủ chăn hay chưa, và vẫn lấy thêm nếu chỉ có 1 cái gối. Mình để tóc dài, bà chẳng thích lắm, thích mình để tóc ngắn hơn. Bà đánh mình rất đau vào lưng, vì bà thương mình quá, và vui bởi bà vẫn còn khỏe.

Ừ, bà vẫn còn rất khỏe mà. Tiếng bà mắng còn rất lớn, mắt bà vẫn sáng, lưng bà vẫn thẳng, răng vẫn còn chắc, vẫn ngồi dệt, vẫn cả ngày đi lại để kiếm tiền, vẫn ra chợ mua đồ đó, mà sao…

Không như ông, bà còn muốn ở lại chăm sóc cho các cháu, bà vẫn cố gắng chứ chẳng để buông xuôi.

Bà là một trong những người mình yêu mến, một tấm gương. Bà đã cả đời cơ cực cho con cháu, và bà có thể nghỉ ngơi tại nhà để cho các cháu chăm sóc, nhưng bà không thế, vẫn là bà, vẫn tự lo cho mình, và lo cho các cháu của bà. Thương bà lắm… Đây không phải là mơ, để còn gặp lại bà vào sáng. Sẽ chẳng bao giờ gặp lại bà… Sẽ nhớ bà nhiều lắm…

Bà ơi… Bà đi nhé…

HUG :: Part 1

Ảnh: Ham dzui, đi theo đội văn nghệ, ai dè bị đè è cổ vác đồ… hức… (2004)

À, cảm ơn Mèo đã hug nhé, với những lời dễ thương mà Jaka cũng chẳng dám nghĩ mình được thế. Nhưng, lời có nói ra mới hiểu nhau nhiều hơn, nhỉ.

Jaka định viết hug đáp ngay, mà nghĩ, hug ai đây nhỉ, lại thành rất khó. Quen nhiều bạn, mỗi người đều mang một vẻ đẹp riêng, đều có cái gì đó đáng quý mà ta chẳng thể đem so sánh cân đo như khoai gạo. Hum ni quyết định viết hug, để bạn hiểu mình nghĩ thế nào về bạn, để bạn thấy được những điều tốt đẹp ở bạn mà đôi lúc bạn chẳng nhận ra.

Có thể, bạn nghĩ bạn chỉ là một cái bóng giữa đời
Nhưng với nhiều người, bạn lại là một người bạn thật khó thay thế

HUG là gì? Nếu TAG là 10 điều tự sự về bản thân bạn, thì HUG là cảm nhận của bạn về 12 người trong friendlist mà bạn yêu quý. Bạn cũng cần thông báo cho 12 người đó rằng họ đã đc (thay cho bị ;) )) hug, và các bạn đấy sẽ tiếp tục hug nếu muốn.

Bạn trẻ, và những ước mơ

1. ESC: English Speaking Club. ESC là một nhóm mà mình được biết đến đầu tiên, một tập thể những người bạn trẻ, năng động, rất ư dễ thương, biết quan tâm đến nhau như anh em của một gia đình, đóng góp sức mình vì một lợi ích chung. Các thành viên tiếng Anh đều rất vững, việc mở rộng quy mô của CLB sẽ chẳng giúp các English skill của organizers tốt hơn, mà chỉ tạo ra những nhiệm vụ tốn nhiều thời gian tiền bạc và công sức hơn, nhưng các bạn đã tiếp tục bước đi, nghiêm chỉnh. Chính điều này đã làm mình yêu mến và quyết định cùng chung sức với ESC. Dạo ni đang có tí trục trặc, hy vọng ESC sẽ ESC – forever in my heart. ^_^

2. Saigonhotpot: biết đến SGHP cũng là ham vui. Nhưng khi vào rồi, thấy quý các bạn với một ước muốn trong sáng, vô vị lợi: để Sài Gòn với những vẻ đẹp của nó đc biết đến nhiều hơn, bởi người trong nước cũng như nước ngoài. Thành lập một CLB đón khách nước ngoài, tổ chức các chương trình sinh hoạt giao lưu trong khi hầu hết đều là sinh viên trẻ, kỹ năng guide chưa có, kinh nghiệm tổ chức còn yếu, đòi hỏi sự dũng cảm và ý chí kinh dị. SGHP đã ra đời và gây được tiếng vang. Dù gặp rất nhiều khó khăn về tài chính và kinh nghiệm, SGHP vẫn là một tập thể mạnh và tiếp tục cống hiến, bởi các thành viên biết yêu thương và san sẻ niềm vui nỗi buồn cũng như công việc. Thế, mình lại chen chân vào…

3. FE: Friends of environment. Một người bạn giới thiệu đến tham gia cùng FE, vui chơi là chính. Khi vào rồi, lại bỡ ngỡ bởi những lý tưởng cao đẹp mà nhóm đặt ra: cho một môi trường xanh sạch hơn, với các chương trình quy mô khá lớn và bài bản được tổ chức. Thật lạ bởi, họ phần đông cũng là sinh viên, dành nhiều thời gian công sức của mình cho… một cái gì đó mà chẳng mang lại lợi ích cho bản thân. Có đáng yêu không?

4. CLB Trà Việt: Mới quen mọi người, chưa thân, nhưng thấy rất hay. CLB với hướng đi hình thành và, khôi phục quốc trà, đã cho mình thêm niềm tin vào những điều kinh dị mình sẽ làm, trong tương lai. Cảm ơn Trà Vịt, à, CLB Trà Việt nhé

Ớ ơ… that’s life again… ^^

5. Nam: Ê cu đen… Tau chẳng bít phải nói thế nào mới đúng cái tau nghĩ, nhưng tau thấy tau may mắn khi học chung lớp với mài 3 năm cấp 3. Đôi lúc ngồi chung bàn nhưng thầy cô thường không thích hai cái máy nói ngồi kế bên, công suất tăng 3 thì mệt. Vui tính, tốt bụng, nhiệt tình, chịu chơi, hiền lành, đáng quý, và thấy mình có thể chia sẻ mọi thứ đắng cay chua mặn cùng mài (mí thứ ngon ngọt thì đừng hòng nhá), học đc cái kiểu nói: ê, cho tau gởi lời hỏi thăm đến 2 đứa nó ở nhà heng ^^ Tau chả bít, nhưng, cảm ơn mài nhìu nha cu. Mí bữa trước thất hẹn, chỉ sợ mài giận tau…

6. Tuyên-Sơn: Hai bạn Chăm, là hai trong những kẻ điên mình biết. Điên vì đã cùng mình làm những điều chẳng ích lợi gì cho mình, làm cật lực để cho người ta xỉ vả sau lưng, thức khuya dậy sớm vì nó, thế nhưng vẫn vui. Biết ơn hai bạn nhiều đã giúp mình làm quen với các bạn Chăm khi mình ở thành phố chẳng quen được mấy ai. Cảm ơn hai bạn nhiều, những ngày chơi chung, ngủ chung, kể về những ước mơ. Mình vốn kém văn, chẳng biết nói thế nào mới hay, thì đành gói gọn suy nghĩ của mình: mình tự hào được là bạn của hai bạn. Cố gắng nhé quãng đời phía trước.

7. Anh Phương Hùng: Có những tác phẩm nghệ thuật có rất nhiều cách giải thích khác nhau, cách diễn giải khác nhau, và cảm nhận cũng khác nhau, lắm lúc lại rất khác với cảm xúc ban đầu của tác giả khi sáng tác. Một viên bi đỏ có thể chỉ đẹp và lạ với một số, nhưng lại là cả một thời thơ ấu với một số khác. Em hiểu anh theo một nghĩa mà em nghĩ sẽ chẳng thay đổi cách nhìn nếu có biết rằng anh không hẳn như thế. Em sẽ nói cảm nhận của em, xem đúng được bao nhiêu nhé. Em thấy anh may mắn, và dũngc ảm bước ra khỏi những khung sắt cũ kỹ, đi theo bước chân của mình, dám thể hiện mình, có những trải nghiệm riêng, dù cũng lắm trầy trật, nhưng vui sướng với cảm giác đc tự do hơn. Thế giới riêng, và thế giới của đám đông, anh đấu tranh hàng ngày để không bị nó nuốt chửng, để mình còn là mình. Anh biết không, em thích anh vì anh đã làm điều mà em mong ước, nhưng không như game, em chỉ có 1 mạng để chọn 1 con đường, và em đã không chọn nó. Em vui chỉ vì được biết đến anh.

8. Thầy Phúc – cô Châu: dạy tiếng Thái ở ĐH. Thế nào nhỉ, em rất ấn tượng về thầy và cô: nhiệt tình, tận tâm, tốt bụng, dễ mến, uy tín, giỏi giang, yêu quý các sinh viên của mình. Thầy cô đã không chỉ truyền đạt kiến thức, thầy cô còn là một tấm gương sáng cho các em. Em chỉ tiếc, em chưa là sinh viên giỏi, để xứng đáng với sự quan tâm của thầy và cô. Em biết ơn nhiều lắm…

(to be continued…)