Nhìn :: Quần áo

Họ, ta, nhìn như thế nào?

Nhiều bạn bây giờ hỏi: Sư cụ Tuệ Năng, cớ sao cụ mãi vận trên mình bộ áo cũ kỹ?
Nam mô a di lạc đà, thiện tai nạn thiện tai nạn, thí chủ hỏi thì bần tăng xin trả lời: tui wen gùi
Blog này hăm dọa viết cũng lâu lắm rồi nhỉ. Há há…

Con mắt đời…

Người ta quen đánh giá con người bằng cái vẻ bề ngoài của họ, dễ bị nó áp đảo. Trông thấy một vẻ ngoài xấu xí, người ta thường xa lánh nó, khoảng cách không gian và ý nghĩ. Kẻ nào đến nói chuyện với nó được xem là một người dũng cảm. Một tâm lý chung… mình nhận ra từ rất nhiều năm trước.

Người nhà quê…

Ở Ninh Thuận vốn nghèo khó, đặc biệt lại là ở cái làng Chăm thời kỳ mở cửa. Lên Sài Gòn năm 1993, Sài Gòn sầm uất, lố nhố những người. Vào học năm lớp 4, ngày đầu tiên vào lớp học, dường như chả được ma nào chào đón ngoại trừ một người, Công. Còn nhớ tên cậu ta vì, hai đứa gần như là bạn thân. Nhà trong chợ, chưa lần nào dám vào, và chỉ biết có thế.

Một túi tiền hoành tráng

Đám nhóc không đứa nào chịu chơi chung với mình. Rõ chán. Mình đứng coi chúng nó chơi mãi chả đứa nào thèm gọi tên mời vào chơi chung. Dần dần rồi cũng hiểu, dường như ai có một túi tiền hoành tráng hơn sẽ được ưu tiên hơn. Ai có đồ chơi, quần áo đẹp, có tiền vài năm nghìn trong túi, thì dù học dở, chửi thề luôn mồm, keo kiệt, hay mắc triệu chứng chảnh cũng luôn được chào đón trong các trò chơi. Mấy nhóc đó chơi với nhau lạ lắm, dễ thân dễ giận, dễ nói xấu nhau sau lưng. Và để chơi với nhau, chúng phải có điểm chung nào đó: sắm cho mình một cái oai.

Bạn thân

Ban đầu, buồn lắm. Ai chả vậy. Nhưng ở quê vốn quen đi chơi rừng, chơi cồn cát, chơi núi, nên vào SG cũng lắm trò chơi mà chúng nó chả tài nào làm được. Thế thì ta chơi với ta cho đỡ tủi.

Chẳng biết vì sao mà tiêu chuẩn chọn bạn thân cứ một mực là: ít chửi thề, thẳng thắn, không nói láo như vẹt, dễ chịu, tin nhau, chơi vui hết cỡ… Bởi, mình chỉ có rất ít bạn, hầu hết đều chơi thân, và hầu hết đều nghèo khó. Khi đó, gần như càng giàu càng hư, càng giàu càng… chảnh kiểu rất con nít như khoe khoang robot mới, quyển Doraemon mới.

Cấp 2

Lên cấp 2, chẳng có ai quen ngoại trừ nhóc Ngọc Lan xinh xắn học giỏi, học chung trường, chung lớp. Vẫn tật cũ: quần áo xộc xệch, thích đi bụi, chơi với thiên nhiên, đi đến những nơi chưa từng đến. Và, con người vẫn tật cũ: xét nét nhau qua dáng vẻ bề ngoài nhiều hơn là một cái gì đó giá trị ở bên trong. Người ta không còn khoe khoang như con nít, không còn nói đến giàu và nghèo, nhưng thế giới có vẻ đóng kín hơn, phần nhiều cũng vì mình đón kín với họ cùng các tiêu chuẩn chọn bạn khắt khe.

Cấp 3

Mình đã thay đổi, dần dần, bởi con người cũng đã thay đổi nhiều. Có lẽ may mắn mình rơi vào một lớp khá vui tính, tuy rằng tiêu chuẩn về sự tin cậy, mức độ chửi thề, trung thực… không đạt chuẩn Jaka2000, nhưng mình đã học được một điều quan trọng, chúng ta không sống đơn lẻ, cần phải học cách hòa nhập vào thế giới đa sắc này, sống cùng nó. Vấn đề còn lại là: làm sao để bảo vệ những giá trị của riêng mình.

Mình có nhiều bạn hơn, chơi vui hơn, thân nhiều hơn. Rồi tự hỏi: khi bé, có phải mình đã sai với cách nghĩ đó?

Dù sao, cái tật quần áo lê thê lết thết là không thể bỏ, cho đến ngày tốt nghiệp vẫn còn chơi với nó. Mình chẳng mấy hối tiếc về điều đó, nó cho mình một trải nghiệm khá thú vị.

Ở những mức độ khác nhau, người ta vẫn chẩn đoán người quá sớm qua vẻ ngoài

Sài Gòn thay đổi nhiều, đời sống khấm khá, và người ta thích chưng diện. Sửa mi, sửa tóc, son phấn, quần áo xì tin, ái chá, nhiều lắm. Hãy cho họ biết bạn là ai qua vẻ ngoài của bạn: di động xịn, tóc keo, máy xách tay, xe máy, ví bóp cặp giày dép… Hầu như mọi thứ. Một doanh nhân cần phải có đồng hồ này, laptop kiểu này, PDA… Và, cái này vui lắm, chỉ cần vào tiệm và chi một khoản tiền, bạn có thể làm người khác lầm tưởng bạn là ca sĩ hay nghệ sĩ nào đó.

Thói quen xấu

Tất cả những thứ này, đã tạo cho chúng ta, cả bản thân mình, một thói quen xấu khi nhìn vào ai đó, hay vật nào đó. Chỉ cần thay đổi cái vỏ, người ta sẽ đầu tiên chắc chắn rằng bên trong người đó cũng như thế.

Đôi dép lào 10 nghìn, 3 cái quần màu đen (làm người ta nghĩ mình mặc 1 cái quần trong một tháng haha), và vài cái áo mặc hàng tháng không giặt (ở dơ thiệt) là hành trang của mình đến mọi nơi trừ 2 chuyến đi Bangkok. Khi đó, thấy thái độ của họ, những người lạ, vui lắm, mình chẳng biết phải tả ánh mắt ngơ ngác ấy khi nhìn vào mình như thế nào, nhưng mình lần nào cũng phì cười. Họ dễ nghĩ, quần áo đó thì hạng người đó, vậy là bao nhiêu mặt nạ lột hết, cứ vô tư bày tỏ những thói tật của mình.

Kết luận

Không phải mình ủng hộ cách ăn mặc phè phởn càn rởn đời, hay chê bai các nam thanh nữ tú đang lăng quăng ngoài kia, mà, mình chỉ muốn có một cái nhìn đúng, một cái nhìn chính xác hơn, xuyên thấu những lớp vỏ bọc đó, để nhận ra giá trị của một người, và cư xử phải phép.

1: một người quần áo rách tơi tả, xanh xao đến xin tiền về quê, kể về gia cảnh nghèo khó. Một lát sau, mình thấy bà ấy cùng đứa con 10 – 12 tuổi đang vui vẻ đếm tiền, vô tư lự
2: một người quần áo lịch sự, đứng cầm điện thoại nói chuyện bên chiếc xe @ mới toanh, móc card visit, rơi, cúi xuống nhặt, một lát sau chủ xe la toáng lên, xe bị thằng quần áo bảnh bao đó cuỗm mất
3: nhiều người mình gặp, mang một vẻ ngoài, rất “nhà quê”, cục mịch, có vẻ dở hơi, lại mang đến tư tưởng thâm sâu, một trái tim nhân hậu, đáng quý…

Đấy đấy, đâu phải ai cũng biết nhìn

Thời sinh viên 1

Ảnh: Quái lạ phong cách Jaka, Trung tâm giáo dục quốc phòng

Há há, thời sinh viên lắm kỷ niệm, mà xem ra vui nhiều hơn buồn. Ngồi ngẫm lại, nhiều chuyện buồn cười lắm.

Chuyện bắt đầu thế nào nhỉ, hay, đúng hơn, mình bắt đầu kể tử đâu? Ấy, thôi, từ ngày đầu tiên vào trường vậy. Khi thi ĐH, mình đặt mục tiêu là 16 điểm, Toán 5.5, Văn 4.5 và Anh 6 (môn cừ nhất) cộng với điểm… dân tộc thiểu số ^_^, nữa, cô giáo hồi 12 cũng bảo, em hả, khối D? Em qua khối A hay C đi, dễ ăn hơn, khối D em rớt cái chắc. Ừ, rớt thật, rớt vô trường ĐH KHXH&NV, 22 điểm, lúc nghe điểm qua điện thoại còn thử nhéo mình coi có phải đang mơ không, đau thật. Mà trong mơ, nhéo cũng đau chứ bộ.

Cuối cùng mình cũng đã giẫm chân vào cổng trường, giấc mơ và nỗ lực suốt mấy tháng trời ngồi mài quần, à, mài cái quần, í nhầm, học bài cuối cùng cũng có một kết cục có kết quả: rách quần. keke Mừng hết lớn. Tự hào quá cỡ, đã vậy còn bị tuyển vào lớp cử nhân tài Năng nữa (Năng phải viết hoa vì tên riêng của mình mà, củ Năng hay bột Năng các bạn phải viết hoa đấy :P ). Mình không biết trái sung có sướng thật không, nhưng mình thì sung sướng thật.

Cuộc đời đã thay đổi, mình sẽ là sinh viên, sẽ được học biết bao nhiêu điều mới lạ, không còn bị khảo bài, thầy cô sẽ không còn ca những bài ca cũ, sẽ có rất nhiều sách để học, sẽ biết về thế giới phương Đông huyền bí (học Đông Phương học mà), trời ời, sường ời là sường. Lúc vào trường hạnh phúc khoái chấy, khoái chí, lắm, mà chỉ nửa năm sau, cảm xúc bị úp lại như trái banh lật ngược vậy (tưởng tượng đi nhé)

Kỷ niệm vui – tiếng cười

Thời gian đầu làm sinh viên được học nhiều môn học mới lạ và hay, hay nhất là các môn chính trị, vì chỉ các môn đó mới đủ tự tin… cúp học. Hé hé. Không biết các bạn cùng khoa còn nhớ cái cụ Năng thời gian đầu không nhỉ. Mình có một lý do để quần áo phục trang lèng xèng như thế, sẽ nói sau nhé. Chắc các bạn cũng thấy lạ bởi sinh viên nào quần áo cũng phải từ trung bình khá trở lên, mà mình cứ quần áo cũ kỹ, cái cặp cũ kỹ, đôi dép Lào chính hiệu con cào cào lê bước vào giảng đường. Thời gian đầu đúng là còn ngại người lạ lắm, chẳng quen được ai. Đầu năm thì mưa cũng lắm, nhà khi ấy lại ở tận Tân Bình, nên dù cố gắng ngoan ngoãn (tân sinh viên mà) nhưng cũng có mấy bận đến lớp muộn. Chẳng hiểu sao, bạn nào hiểu không, mỗi lần bước vào giảng đường là mọi người lại cười. Khúc khích còn dễ hiểu bởi cái đầu bờm xờm, mà có đâu, ai cũng cười lớn như vịt đói hoa mắt mà trông thấy cá ấy.

Kỷ niệm vui – ngôn ngữ học

Á, kể chuyện này chắc nhiều bạn vẫn còn nhớ. Chẳng ra, hôm ấy cô giáo dễ thương có tổ chức trò chơi xem ai dài hơi hơn. Mỗi lớp cử một đại diện ra để lâp kỷ lục. Lần lượt các bạn lên hò, hớ ê a gì đó, quá lắm cũng cỡ 30 giây. Tới phiên lớp Đông Nam Á, mình lên làm một hồi iiiiiii… hơn 40 giây thì phải. Chẳng nhớ, chỉ biết hồi lớp 12 mình lập kỷ lục 1 phút 6 giây. Mọi người lại được một phen cười một trận vỡ bụng, sau lại kêu, nó chơi ăn gian, ai cũng hò ớ nó lại iiiii. Mà, cô đâu định luật là phải hò đâu, thì dại gì hò cho nó… mau hết hơi. Khá khá, thằng này khá.

Kỷ niệm vui – hát

Từ lúc vào học, cả tháng trời học chung cả đám 300 đứa, mà khi ra chơi lại tụm 5 tụm 3 nói chuyên riêng, hay ngồi không không trông rầu rĩ lắm. Có cậu tên Khoa có âm mưu lật đổ cái bầu không khí tẻ nhạt ấy, âm mưu bất thành. Chán. Hồi lớp 12 quen quậy rồi mà giờ ai cũng im thin thít, chán chít. Cuối cùng, quyết tâm nối gót âm mưu của Khoa, một bạn rất vui tính và cũng máu phong trào lắm. Không có khiếu dẫn trò chơi hay nói chuyện, trước giờ vẫn nhát đám đông mà, nên quyết định hát góp vui cho mọi người. Hát dễ lắm, lên cầm mic làm một hồi 4 phút tập dợt y chang ở nhà rồi xuống. Xong. Oái, chẳng dễ vậy đâu. Ở nhà tập đã đời, mà cuối cùng, cả 3 ngày, cứ đứng ngoài hành lang đi đi lại lại, lòng cứ quyết tâm “lên hay không?” Điên quá, có tâm sự với cu Long, một tên có cùng sở thích là võ thuật, Long khích lệ mãi cũng chẳng ăn thua. Ngày thứ 3, quyết tâm bước lên đến bục giảng, tay định sờ mic thì quay về lại. Hứ, dễ đâu mà dễ, khó thí mồ. Ngày thứ 4, cuối cũng lên được, cầm mic được, nói được 50% câu tập dợt mãi ở nhà, và… hát. Biết mọi người khoái lắm, vì đôi mắt xòe tròn xoe nhìn dzô thấy lìn. Ban đầu là bài gì nhỉ, Quando, rồi Judy judy, rồi vài bài cho ngành. Đến học kỳ 4 mới thực sự quen với đám đông ấy. Dung dễ xương có mí lần rủ hát phong trào, mà mình lại ậm ừ, khà khà, không phải chảnh đâu Dung, tại tớ thiếu tự tin í mà.

Kỷ niệm vui – email và điều bí mật

Khá khá… đúng là mình quái đản thật, mình nể mình lun đó (câu này đạo của cu Long). Thế đấy, mình có bao điều quái đản chỉ trong thời gian học kỳ đầu tiên, rồi trong học kỳ 2, mình mới được biết là mình vang danh đến tận… trường khác. Hic, lạ, chẳng hiểu, một số bạn trường khác lại biết đến cái thằng quần áo tính cách chẳng ra gì này á?

Một hôm, đang ở trong giảng đường thì nhận được một mẩu giấy với nội dung rất lạ, đại ý là mún làm quen mà lại ẩn danh. Hic… bó tay. Nhưng, một kỷ niệm dễ thương. Khoa ĐP lèo tèo vài cu, còn lại là… con gái. Đi đâu cũng thấy con gái, mà trông ai cũng xinh xắn dễ xương cả. Hé hé.

Cũng có nhận được 2 cái email, nói về cảm xúc của 2 bạn với một tên là lạ quái đản như mình, bảo rằng, vui, cảm ơn vì đã trở thành một entertainer cho những giờ học ở trường.

* * * r>

Đấy là thời gian đầu, giai đoạn sau cũng có lắm điều hay, dẫu ít hơn bởi mình đã tập trung nhiều thời gian công sức vào học web và các phong trào Chăm.

Mình chưa bao giờ hối tiếc khoảng thời gian ở ĐH, một quãng ngắn nhưng rất đẹp. Chỉ một mong ước nhỏ, nếu thời gian quay trở lại, mình sẽ mạnh dạn hơn, sẽ chơi và làm quen với nhiều bạn hơn, thực hiện những ý định giúp vui cho mọi người, những ý định đã chìm đi vì… cái nhát.

À, bạn nào có nhớ kỷ niệm nào hay hay, kể mình nghe với.