You are born wise and so strong, just don’t forget it
Định viết một bài về, làm thế nào để tránh cảm giác buồn, thấy một người bạn để status buồn, gõ cửa hỏi thăm, chia sẻ cách của mình. Để thoát khỏi nỗi buồn, mình nghĩ mỗi người chúng ta sẽ có những cách khác nhau, những gì mình nói chỉ như là một cách để tham khảo.
Đã xin phép người bạn ấy đưa đoạn chat này, hy vọng nó sẽ giúp được chúng ta phần nào, vài ba người cũng đã nhiều rồi nhỉ.
Jaka: ^_^
Jaka: enjoy
Jaka: Hai cậu thanh niên ngôì khoe với nhau về tài nghệ luật sư của ba mình: TN1: Ba tớ thật tài giỏi ,ba tớ đã mất 7 ngày 7 đêm để giúp kẻ giết 2 người đàn bà cách đây 2 tháng thoát khỏi cảnh lao tù . TN2: Trời ,tưởng gì .Còn ba tớ thì chỉ cần nói 1 câu thôi đã giúp tên cướp của giết người kiêm tội hiếp dâm trẻ em thoát khỏi cảnh lao tù . TN1:wow….Ba cậu nói câu gì vậy ? TN2: Ba tớ nói :” Đề nghị tử hình”. TN2:???!!!
A friend: Em bị mất xe rồi
A friend: Anh ơi
A friend:
Jaka:
Jaka: xe gì?
Jaka:
A friend: Xe đạp
A friend: Mới cáu
A friend: Mẹ vừa mua cho
A friend:
Jaka: làm sao mà mất
A friend: Để ở Cty
A friend: Bị kẻ gian lấy
A friend:
Jaka:
Jaka: gửi xe hay để vậy?
A friend: Em để ngoài chỗ bồn hoa
A friend: Cứ ỷ y là ko sao
A friend: Ai dè…
Jaka: è, cũng may là xe đạp đấy
Jaka: anh cứ tưởng xe máy, thì đúng là toi
A friend: Uhm
A friend: Xui quá
A friend: Mẹ mắng quá trời
A friend: Chẳng biết làm sao đến trường ngày mai nữa
A friend: Sáng còn phải báo cáo đề tài nữa
Jaka: trước giờ em đi thế nào?
A friend: Em đi xe đạp
Jaka: vậy xe cũ đâu rồi?
A friend: Bán òi
A friend:
Jaka: chài
A friend: Em mệt quá
A friend: Chẳng nghĩ gì được nữa
A friend: Muốn một mình thôi
Jaka:
Jaka: anh hồi nhỏ cũng làm mất chiếc xe
Jaka:
Jaka: mới mua cho ngày đầu tiên
Jaka: martin 107 mới toanh
Jaka: thế cho chiếc xe mini cũ
Jaka: ghé tiệm chơi game
Jaka: khóa cẩn thận
Jaka: mới 5 phút, mất
Jaka: chả mún về nhà nữa
Jaka: lang thang tối mới lê lết về
Jaka: chán
A friend:
Jaka: mà thui
Jaka: mất cũng mất òi
Jaka: ^_^
Jaka: kinh nghiệm cẩn thận phải mua bằng cái giá 1 chiếc xe đạp
Jaka: anh thấy còn rẻ đấy
Jaka: bố anh xém mất chiếc Dream II, may mà người ta túm đc thằng trộm
Jaka: trả xe rồi bố vẫn chưa biết là xe bị dắt đi
>
A friend: Tại sao lại có những người trộm cắp vậy anh?
A friend: Em ko hiểu nữa
A friend: Tại sao ko làm cái gì đó lương thiện
A friend: Mà lại đi lấy cắp đồ của người khác
A friend: Làm người khác phải đau khổ
A friend: mất mát
Jaka: vì họ ko đc may mắn, là đc học hành, đc sự chăm sóc của cha mẹ
Jaka: có thể họ phải trải qua tuổi thơ ngòai đường phố, và lang thang kiếm sống từ bé
Jaka: đối với họ, em mất một chiếc xe đạp chẳng là gì cả, vì em vẫn có thể mua 10 chiếc khác, vẫn có nhà, vẫn có gia đình…, họ thì cả kiếp đời lang thang tranh nhau miếng ăn
Jaka: và chẳng thể một lần đi mua sắm ở một tiệm đèn sáng trưng
A friend: Hì
A friend: thế thì anh sai rồi
Jaka: anh đâu phải lúc nào cũng đúng
A friend: Em nghĩ
A friend: hoàn cảnh ko phải là lý do để dẫn đến sai lầm
A friend: Đừng lấy hoàn cảnh để biện minh cho những điều mình đã làm
A friend: Ko ai có thể chọn được nơi để sinh ra
Jaka: ^_^
A friend: Nhưng bất kỳ ai cũng có thể thay đổi số phận của mình
A friend: Chính mình mới làm nên số phận
A friend: Chứ ko ai khác
A friend: Nhà em cũng rất nghèo
A friend: A tưởng là ko sao?
A friend: Nghèo đến mức chẳng thể tưởng tượng được
A friend: và em đã vào đời từ rất sớm
A friend: Nhưng em chưa bao giờ lấy cái đó
A friend: làm biện minh cho những hành động của mình
Jaka: tới phần biện hộ của bên bị
Jaka: em đã từng nghe, trẻ con là một tờ giấy trắng chưa?
Jaka: anh ko nghĩ nó đúng 100%, nhưng nó có ý nghĩa riêng của nó
A friend: Em tin điều đó
A friend: Vì em đã từng sống với trẻ đường phố
A friend: trong suốt một thời gian dài mà
Jaka: bên nguyên, im lặng cho bên bị nói hết
Jaka: anh hồi bé là trùm lang thang, vì nhà khi ấy rất nghèo
Jaka: bố mẹ đi tối khuya mới về
Jaka: thời gian đó, anh tự do, lang thang
Jaka: chơi với bất kỳ ai anh gặp
Jaka: nhưng có một điều anh khác với một số đứa trẻ lang thang tối ngày khác
Jaka: bố mẹ ko nghiêm khắc bắt con phải này nọ, nhưng đã dạy con điều gì nên làm, điều gì không, và chính bố mẹ là một tấm gương
Jaka: nên, chơi với tụi nó trong một thời gian rất dài, một số đứa mới vào ko biết gì, thành biết ăn cắp vặt, chửi thề, hút thuốc, ăn cắp của bên ngoài, trong nhà, và bạn bè trong lớp
Jaka: anh thì ko… anh chơi với cái tốt của tụi nó: chơi với tụi nó là niềm vui, đi đây đó nhiều
Jaka: còn cái xấu, anh ko chơi, và tụi nó cũng chả thèm rủ nữa
Jaka: hoàn cảnh là gì? môi trường sống tác động đến con người rất nhiều, nhất là trẻ con, khi nó còn chưa biết lý lẽ phải trái, và ko nhận đc sự giáo dục đúng
Jaka: cùng 1 hoàn cảnh cơ cực bươn chải như nhau, nhưng một trẻ có người chăm lo giáo dục tốt sẽ khác với trẻ bố mẹ chỉ chửi mắng lè nhè, ko cho đứa trẻ cái nó muốn nhất: love ^_^
Jaka: hoàn cảnh giáo dục (gia đình, môi trường sống) như thế đã tạo thành nếp sống của một con người (đúng hay sai)
Jaka: bên bị nói xong… phù…
Jaka:
A friend:
Jaka: khi tạo thành một nếp sống, một thói quen, thì lằn ranh giữa đúng và sai là rất mong manh
Jaka: em có thái độ làm anh ghét, anh văng tục cho bõ ghét, và em xứng đáng điều đó, đốiv ới một phần thế giới thì điều này là đúng
Jaka: nhưng, đối với phần khác, thì ko nên giải quyết bằng cách đó, có thể b
ằng nói xấu sau lưng
Jaka: với một phần khác, thì lại làm thế khác mà dĩ nhiên, chẳng mấy ai nghĩ là mình đang làm điều xấu bao giờ
Jaka: (một nguyên tắc: nói nhiều, sai nhiều, ko nói, ko sai, nhưng nói nhiều, ta mới vỡ ra những cái sai của mình mà sửa)
A friend:
A friend: Anh ghê thiệt
A friend: Làm luật sư cho người nghèo được rùi đó
Jaka: đâu, anh chỉ suy nghĩ nhiều nguyên nhân của giáo dục
Jaka: ở quê anh, có mấy nhóc nhà nghèo nên bỏ học từ nhỏ, hay ko đc đi học
Jaka: ko biết chữ, anh
Jaka: ráng xin mở lớp xóa mù, có đc lớp đó
Jaka: nhưng dạy tụi nó ko dễ, rất khó, ko trật tự, ko nghe lời, ồn ào, nghỉ học, đánh nhau chửi thề trong lớp
A friend:
Jaka: chúng nó rất thích anh, bởi anh vui tính, tụi nó hay gọi tên hay mỉm cười chạy trốn khi gặp
Jaka: nhưng, vào lớp, đó là môi trường hoàn toàn xa lạ với tụi nó, cái ta gọi là lễ phép, vệ sinh, lịch sự là xa lạ với chúng, và các “cô giáo” cũng chật vật lắm
Jaka: em có nhớ rằng, hồi nhỏ, em ko lịch sự sẵn có
Jaka: ba mẹ phải khó khăn lắm mới đưa mí nhóc vào nề nếp
A friend: Hì
A friend: Cuộc sống
A friend: Thật sự phức tạp thật
Jaka: có lẽ em cũng thấy em phức tạp như cuộc sống ^_^
A friend: Hì
A friend: Uhm
A friend: Em thấy mệt mỏi với nó, anh à
A friend: nếu ko sống nữa
A friend: là tốt nhất
Jaka: em biết mỗi lúc anh buồn, anh thường làm gì ko?
A friend: Anh làm gì?
Jaka: anh thường thở dài vài cái, hầy, mỉm cười trước gương để trông thấy cái mặt ngố của mình
Jaka: và anh cảm thấy tốt hơn rất nhiều
A friend:
Jaka: anh ko để thời gian mình buồn kéo dài, vì sẽ dễ làm anh có những suy nghĩ tiêu cực về cuộc sống
Jaka: vì trong 1 khoảng thời gian rất dài anh đã quý cuộc sống biết bao, quý bạn bè, mọi người xung quanh
Jaka: vui với những gì mình đang có, quý thời gian đọc sách hay tản bộ ngoài công viên
Jaka: thế mà giờ đây anh ngồi chán ngán cuộc sống chỉ vì một chuyện bé tẹo, thì chẳng phải anh là kẻ ngốc nhất đời ko ^_^
A friend: Hì
A friend: Uhm
A friend: Có lẽ anh nói đúng
A friend: Em thật ngốc nếu cứ buồn vì những chuyện thế này
Jaka:
Jaka: em muốn thử một lần ko?
Jaka: nhìn vào gương rồi nhăn răng cười
Jaka: cười đểu cũng đc, rồi sau đó, em có thể thấy mình thật tức cười
Jaka: em thử đi, rồi cho anh biết cảm giác thế nào nhé
Jaka: vì có thể, cái việc ngớ ngẩn đó chỉ áp dụng với anh đc thôi ^_^
A friend: Hì
A friend: okie
A friend: Được rồi
A friend: Em sẽ thử
A friend: Cám ơn anh nha
A friend: Em thấy thoải mái hơn rồi
Jaka: là anh cũng thấy vui ^_^
A friend: Hì
A friend: Cám ơn anh nhiều
A friend:
A friend: Gìơ thì tự mình đối mặt vấn đề thui
A friend: Cố lên nào, nhóc
A friend: Mày làm được mà
A friend:
Jaka: em có thể đổi status: I’m still OK keke
A friend: Hì
A friend: okie