Em trai :: Ăn đẹp 2

2a2dSống rất dễ, sống đẹp thì không
ăn đẹp cũng vậy

Kiêng/Khó:
(a) Nhiều người kiêng hay khó ăn ăn món nào đó. Khi gặp, đừng khó chịu, bởi bản thân chắc cũng không ưa món nào đó mà. Nhưng cần tập bản thân với những món khó ăn đó. Điều này là tốt, để có thể thưởng thức được nhiều món ăn hơn, đi đâu ăn gì cũng vô tư.
(b) Hãy tập. Người ăn cay/mặn/đắng có thể ăn nhạt, làm ngược lại thì khó. Anh ăn cay tốt, thì ăn sao cũng vô tư. Còn các em, động món cay thì mất ngon và đổ mồ hôi, cực hình. Anh cố gắng tập cho các em, mẹ lại can. Ôi, mẹ cưng em như thế không được.

Khác
(a) Sạch sẽ làm ta thấy thoải mái và ngon miệng hơn, đầu ngón chân dễ bị bẩn, nếu vậy, ngồi xếp bằng làm sao để giấu chúng đi, bởi người đối diện dễ nhìn thấy chúng
(b) Thấy bạn mình ăn ngon, mình cũng dễ ăn ngon. Nên, dẹp những thứ chẳng hay khi ăn, chỉ nói chuyện vui. Nếu không vui, đừng để cái mặt bí xị, nó sẽ làm người khác lo lắng và không ngon cơm, ăn một mình thì sao cũng được.

có những thói quen/nghĩ ban đầu xấu
nhưng rốt cục lại thành tốt

(c) Thói thường người ta thích ăn thân cá, anh không thích điều đó, và phản ứng lại bằng ăn đầu, đuôi, xương và bụng, dần rồi thích, không còn thấy khó chịu khi người ta theo thói thường nữa

Đẹp

(a) Mâm cơm khéo bưng ra đừng để đổ nước (canh, chan), đũa muỗng xếp gọn ở bên, chén đĩa xếp đều, đẹp (tùy khiếu thẩm mỹ). Tập dọn ra nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, đặt chén đũa không gây tiếng thì tuyệt, ai chắc cũng thích thấy các em làm được thế.
(b) Ăn xong, nếu đông người có thể dẹp chén đũa và thức thừa đứng lên, còn bàn ăn gia đình thì nên ngồi nán lại cho vui, đũa xếp ngay ngắn sang bên, chén úp thức thừa lại, trông mâm sạch hơn

những điều nhỏ nhặt

(c) Ăn thế nào cũng có thứ thừa, xương, rau già, cùi, hãy bỏ ra chén riêng, nếu không xếp chúng thật gọn, xả tá lả thì ghê cái mâm. Khi nhả từ miệng, đừng phun, rủi nó tung ra hướng không muốn thì toi. Nhả vào tay để khuất thấy, nhẹ nhàng đặt xuống.
(d) Bố hay nhắc chuyện cầm chén, tô, nhiều trong chúng ta không để ý để ngón tay (thường ngón cái) vào trong chén hay tô, vì thói quen sợ nóng, thế cầm như vậy chắc hơn, nhưng ai để ý thấy vậy ghê lắm. Anh ăn quán mấy lần chứng kiến, chỉ cười bí hiểm. Đáy chén có đế ít nóng hơn, có thể đặt trên lòng bàn tay, hay đặt trên đầu 4 ngón, ngón cái giữ vành chén, khéo và quen thì thế cầm đó cũng vững, và đẹp. Tô lớn khó làm được vậy, với sức nặng, sẽ nóng hơn, cộng thêm mỏi, là một vấn đề. Hãy dùng đĩa lót.

lại làm hoàn hảo

(e) Ăn đừng để thừa, khi gắp, mình biết bao nhiêu là đủ. Nếu không, thì quá dở. Nấu không để thừa, là cả một nghệ thuật, của nhà bếp, và một phần, của người ăn.
(f) Ăn đừng để thức ăn rơi. Ừ, phần sau, có lẽ nhiều bạn sẽ không đồng tình lắm. Miếng cá/thịt rơi, mình sẽ không gắp lên chén, nhưng hạt cơm rơi (trên người và mâm), mình sẽ đặt nó trở lại. Hạt cơm rẻ hơn mà? Với mình, hạt cơm không còn là thức ăn, nó là một biểu tượng của cần mẫn, chịu đựng. Một hạt cơm khó cực đắng cay trăm phần một con cá, mà lại… rẻ. Khi nhìn thấy hạt cơm mà nghĩ đến điều đó, các em đã trưởng thành nhiều.

Ừ, nhiều, có vẻ khó, nhưng không khó đâu, nếu thực sự thích ăn đẹp, bấy nhiêu sẽ là chưa đủ. Các em sẽ không làm được ngay, chẳng phải lo, chỉ cần ý thức tự hoàn thiện, dần rồi sẽ giỏi, đến lúc nào đó các em chẳng phải nghĩ nữa, just enjoy yourself with your dining art.

Em trai :: Ăn đẹp

6d24Đáng ghét
Đáng ghét
…đáng…ghét…
Bạn hỏi tại sao đi… Chẳng ai hỏi… Sao vậy nhỉ? Chắc hem ai hèm nghe. Vậy thôi ha, khỏi kể, đi ngủ đây. (Trích “Dzô dziên toàn tập” quyển 32)

Ừ, ghét, ghét bản thân vì đã định viết thế này lâu rồi, mà giờ mới viết.

Bởi, có ai
đáng để anh thương yêu, chăm sóc, hy sinh
hơn mẹ cha
và các em của anh
Gửi hai nhóc ở nhà

Ừ… Điều đầu tiên anh muốn nói, là anh hạnh phúc, hạnh phúc vì 2 em đều khỏe mạnh, và là người tốt. Ai chẳng có những khuyết tật, các em cũng thế, anh thì cả đống. Nhưng, thật sự, nếu anh là con một, hay là con út, anh sẽ không là anh bây giờ, điên hơn, có thể bảo vậy. Có 2 em, anh chăm sóc, quan tâm, một trách nhiệm, cũng là một vinh dự. Đâu phải ai cũng được thế.

E một ngày
thình lình
anh không kịp nói

Sẽ có nhiều chuyện anh cần nói với các em, hôm nay, chỉ nói riêng về ăn uống.
Tại sao?

Kẻ thông minh có thể giả làm ngốc
không thể làm điều ngược lại

Ăn, như một con người, không phải là chuyện dễ, cần học và rèn luyện. Các em có nhớ những câu chuyện mà bố kể, thường trong những bữa cơm? Về những cách ăn cơm của một số người Cham mà người ta sẽ nhớ mãi, như một người khôn khéo, lịch sự. Đó là những tấm gương chúng ta cần noi theo, dù bố chưa từng bảo thế.

Anh sẽ nói về những điều mà anh tin, và sẽ làm theo vậy. Các em cứ cân nhắc nhé.
1. Ngồi: Anh sẽ ngồi gần nồi cơm, vui, và vinh dự khi được xới cơm cho cha mẹ, các anh chị, các em, và bạn bè
2. Trình tự ăn: một miếng cơm trước, sau dùng đến rau, rồi mới đến cá và thịt, chén nào cũng như thế. Mới vào đã cá và thịt, như chứng tỏ mình tham ăn
3. Gắp: (a) Tránh gắp miếng to, tránh lật tìm để gắp miếng nhỏ, chỉ cần gắp miếng ở trên, và gần mình nhất. (b) Tránh đưa đũa vào nồi canh để gắp rau, trừ phi canh là món duy nhất. Nếu nhà có khách, cũng tránh đưa đũa gắp cá trong nồi canh, hãy dùng vá. (c) Lịch sự không nhất thiết là gắp cho người khác, bởi bản thân anh sẽ cảm thấy mình không còn là em bé. Hãy nó thể hiện qua lời nói, trò chuyện, quan tâm, như, cái gì đó có ngon không chẳng hạn.

Sống rất dễ, sống đẹp thì không
ăn đẹp cũng vậy

(gotta go now, to be continued)

Chế Linh, những ấn tượng

70d2
Ảnh: Chữ ký tặng Jaka. Ko bít bác còn ảnh để tặng các fan bạn của Jaka ko nhỉ? ^^

Chậc, hăm dọa viết bài, lại chẳng làm được thế, đề tài cứ thay đổi thường, mọi người thông cảm nhé…

Phản động mạn đàm

Dường như, khi nghe đến tên Chế Linh, trong tâm trí nhiều người lại vướng đến hai từ chói tai này. Ở quán cà phê ven đường, người ta nói về nó như cơm bữa, phản động. Nhưng, thực sự thì, phản động là gì? Và Chế Linh đã làm gì để ta gọi là phản động?

Chậc… Ngộ nhận. Chuyện đời ấy mà.

Người ta sẽ chẳng nói thế nếu biết Chế Linh lần này về nước theo lời mời của UNESCO, đến cùng phái đoàn UNESCO cho các chương trình từ thiện.
Người ta sẽ chẳng nói thế nếu biết Chế Linh được phép hát chương trình Chào xuân 2008 và liveshow Chế Linh, miễn phí tiền vé cho người hâm mộ.
Nhà nước và UNESCO không điên, dĩ nhiên.

Sá gì một chút điên của nghệ sĩ, khi hàng ngày chúng ta vẫn lôi thủ tướng, Đảng, Bác Hồ, tuyên ngôn ra châm chọc…

Với mình, bác đã làm được khá nhiều cho dân tộc Chăm, nhất là đĩa nhạc Chăm làm ở Malaysia, đó là sản phẩm của sự đam mê sáng tạo và yêu thương nguồn cội. Mấy ai làm được ích thế đâu. Mình thích các nhạc phẩm của bác, nó mang nặng cái nhìn của một nghệ sĩ: nhạy cảm với cuộc sống. Hãy nghe xem…

Lần đầu gặp gỡ

Đó là lần gặp ở khách sạn Sofitel. Qua các sáng tác của bác, mình đoán bác là người dễ gần, dễ mến dù là nhân vật nổi tiếng và quan trọng, ít nhất là trong chuyến này. Đến khi trò chuyện, mới thấy yêu cái cách nói giản đơn, thẳng thắn, cởi mở và thân tình của bác. Tiếc, chẳng có máy ảnh chụp kỷ niệm.

Lần thứ 2, văn nghệ

Hôm văn nghệ mừng 2 lễ hội lớn dân tộc, người Chăm đến rất đông. Rất nhiều đã biết đến sự hiện diện của bác, và có người bảo, chỉ cần trông thấy bác thôi là đủ mãn nguyện rồi. Chương trình năm nay rất hay, được tổ chức dàn dựng công phu hơn rất nhiều, và, với tiết mục tái hiện lại lễ hội Katê, Ramưwan, nhiều bà con đã không kiềm được nước mắt, bởi, chưa bao giờ họ được sống trong một không khí lễ hội sống động như thế, trang nghiêm, linh thiêng thần thánh, trong đó có cả một người con Chăm đã quá lâu chưa về đất mẹ.

Khi MC (tớ) giới thiệu bác bước lên sân khấu phát biểu, mọi người đã ủng hộ bằng một tràng pháo tay dài. Sau này bác bảo, đã rất khó nén lòng mình để không phải khóc khi ấy, giữa sự thương yêu của bà con anh em.

Lần thứ 3, bữa cơm thân mật

Bao nhiêu năm quen biết, chắc gì ta đã hiểu về một người? Thì sao lại vội vàng nhận xét thế…
Dùng cơm với bác, nghe bác kể nhiều, mới biết, bác chẳng quan tâm gì đến chuyện chính chị chính em, mà lại thương nhiều hoàn cảnh cơ cực của bà con, của các em nhỏ. Đang giữa lúc hào hứng, bác nghe tin nhạc sĩ – thầy Đàng Năng Quạ mất. Một khoảng lặng bao trùm. Nhạc sĩ – nhà giáo Đàng Năng Quạ, một nghệ sĩ đậm chất Chăm, thông minh, cần mẫn, từng là thần tượng của giới trẻ những năm 70, đã qua đời, sau khi cố gắng gọi điện hỏi thăm xem, chương trình văn nghệ có bác Chế Linh tham dự thành công hay không.

Nó mang đậm triết lý sống của Chăm

Cũng thật lạ, khi cũng chiều đó, một bác cũng đã ra đi, sau khi được biết chương trình thành công tốt đẹp.

Bác ngập ngừng, hụt hẫng, qua chiếc điện thoại
“Ôi, sao ông ấy đi nhanh thế. Sao ko thể đợi đc, sao ko thể chờ thêm một chốc, sao ông ấy lại trút hơi thở sớm vậy”
“Chỉ ngày mai thôi là tôi đến gặp ông ấy, chỉ chờ thêm một tí thôi, sao đã vội đi rồi”

Họ thân quen, và chưa gặp nhau, đã gần 30 năm rồi… trước đó còn hẹn gặp nhau… bác Chế Linh còn hát cho ông nghe qua điện thoại bài hát có lẽ hay nhất của ông, “Bhum adei” (Quê em)…

.:: Tin về Chế Linh ::.

http://www.ngoisao.net/News/Hau-truong/2007/10/3B9C1B54/

http://www.vtc.vn/vanhoa/dsvn/166719/index.htm

http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/tintuc_chitiet.asp?TTID=1489

Blog của Klu, viết hay, nhưng mình không thích dùng từ “gặp thời”, “giọng ca rên rỉ”, “mênh mang như một tiếng ma Hời”, “thê thiết như ma Hời”

http://blog.360.yahoo.com/blog-nF5HRTEncqM8QLirSI3X7w–?cq=1&p=1029


Tái hiện lễ hội Katê


Mĩn bình lựng ^^


Các em nhỏ vây quanh

Về quê :: Lễ hội Chăm

Ảnh: Đang làm lễ

Ừ, cuối cùng thì cái mong ước be bé cũng đã xong: cái thư viện nho nhỏ và nhà trưng bày văn hóa Chăm. Hy vọng nó sẽ hữu ích với mọi người trong làng, đặc biệt là các bé dễ xương…
Cũng sắp khai trương quán cà phê và sửa sang lại shop ở quê, lại định trổ tài… thiết kế từ trên trời rơi xuống… Bó tay hehe…

Ngày mai về, hy vọng là sẽ xong việc sớm để có thể pha trà cho bạn bè sau khóa trà nô ở Trà Việt ngày T7 và CN này.

Lễ hội Katê cũng sắp tới rồi… Lễ hội Ramưwan đang diễn ra…

Thời gian: tổ chức mỗi năm một lần vào tháng 7 Chăm lịch, rơi vào khoảng cuối tháng 9 đầu tháng 10 Tây lịch
Ý nghĩa: tưởng nhớ các vị nam thần (Ppo Klaung Giray, Ppo Rome…), tưởng nhớ ông bà tổ tiên, trời đất đã phù hộ độ trì
Diễn tiến:
– Ở các đền tháp: là nơi diễn ra lễ hội chính thức và long trọng. Có 3 đền tháp đó là đền Ppo Inư Nưgar ở palei Hamu Tanran – Hữu Đức, tháp Ppo Klaung Giray, Ppo Rome ở palei Thwơn – Hậu Sanh. Lễ hội được tổ chức cùng một lúc ở 3 địa điểm trên, cùng ngày giờ và cách hành lễ.
* Các lễ gồm: lễ rước trang phục vua, lễ mở cửa tháp, lễ tắm thần, lễ mặc trang phục, cúng thần.
* Thành phần ban tế lễ ở các tháp cũng giống nhau gồm: Ppo Dhia – Cả sư làm chủ lễ, Ong Kadhar kéo đàn rabơp và ngâm thánh ca, Muk Pajuw – bà bóng dâng lễ vật lên các vị thần, Camưnei – ông từ chủ trì lễ tắm tượng và một số vị paseh phụ lễ.
* Lễ vật dâng cúng: 1 con dê, 3 con gà làm lễ tẩy uế đất tháp, 5 mâm cơm, canh cúng và thịt dê, 1 mâm cơm muối vừng, 3 cỗ bánh gạo và hoa quả, còn có rượu, trứng, trầu cau, xôi chè…

Sau phần lễ là phần hội ở các palei như diễn văn nghệ, múa hát ở sân bóng, tổ chức hội chợ, ăn uống tại nhà… Tùy palei (làng) mà có tổ chắc ăn Katê hay không, quy mô tổ chức cũng khác nhau. Năm nay làng Chakleng – Mỹ Nghiệp quê mình sẽ tổ chức lớn, hứa hẹn sẽ đẹp và lớn hơn năm ngoái.

*
* *

Ngày 11 này sẽ bắt đầu lễ hội Katê, lên tháp… Nếu bạn nào muốn về chơi, thì tớ sẽ sẵn sàng làm guide, giới thiệu về lễ hội, con người, lối sống và hàng mớ thứ linh tinh khác. Cái khó duy nhất: có xe thì sẽ tiện hơn rất nhiều cho đi lại, đi biển Cà Ná hay Ninh Chữ, đi các tháp. Thuận lợi: ăn ở không phải lo ^_^ Nếu bạn đi thì 10 đi, 13 về là ắp rồi.

Ai ham dzui thì đăng ký trước nhé. Có thể mai đi, T6 về, 10 lại đi, 14 về. Tiếc, máy ảnh hỏng mà chưa mua cái mới… huhu…

Thui, chúc mọi người tuần mới vui vẻ heng

Một số hình ảnh

Nhấn vào ảnh để xem lớn hơn  ==============

Nhấn vào ảnh để xem lớn hơn  ==============

Du học * Dự định gần * Năm mới Chăm

Không đi xa, ta sẽ thành ếch

Hôm nay được tin không được đi học Indonesia chương trình SEASREP, buồn, sau một thời gian chờ đợi 5 tháng, chưa dám vạch kế hoạch xa vì mong sẽ được đi. Mình thích đi không phải vì muốn được lên chức thạc sĩ hay để có kiến thức cao rộng chuyên sâu, đi chỉ vì muốn biết cách thức tổ chức học tập cho sinh viên, học sinh, trẻ em ở đấy thế nào để có thể bắt chước phục vụ cho trường lớp ở quê, hay học hỏi kinh nghiệm để có thể xây dựng thư viện hữu dụng.

Cũng biết, ở đó việc gìn giữ và phát huy các giá trị văn hóa đã rất thành công, nên cũng muốn đi để biết họ đã làm thế nào, bởi mình nhận thấy, ở cộng đồng Chăm, nguy cơ suy thoái ngày càng rõ rệt. Bản thân đang có những hoạt động nhằm gìn giữ các giá trị văn hóa truyền thống, nên càng cần học hỏi để thực hiện hiệu quả hơn.

Văn hóa, ngôn ngữ Indonesia và Chăm cũng có những điểm tương đồng, học tiếng Thái giúp hiểu được văn hóa ngôn ngữ Chăm rất nhiều, nhận thấy được quy luật hoạt động của nó rõ ràng hơn, nên, nếu được biết thêm tiếng Indonesia nữa thì tuyệt. Có sách tự học, nhưng, sẽ chẳng bao giờ thẩu hiểu được nó nếu không sống ở trong cộng đồng sử dụng ngôn ngữ đó. Cũng có thể xem các loại múa dân gian của họ, cách họ trình diễn, cách cảm nhận của họ về nghệ thuật truyền thống, hiểu người, sẽ hiểu mình hơn.

Nhiệm vụ trước mắt

1. Giúp thanh niên Chăm nhận thức về ngày lễ năm mới, trả nó về với vị trí xứng đáng là một lễ hội lớn của dân tộc
Tình hình:
4.2004:
dự lễ năm mới ở quê, lệ hội truyền thống đặc sắc nhất trong năm với các điệu múa truyền thống, điệu trống hùng hồn, truyền cảm xúc mạnh mẽ cho ngày đầu năm mới. Bỗng vỡ lẽ, giới trẻ chẳng mấy ai biết đó chính là hoạt động năm mới của Chăm. Thậm chí có người độ tuổi U35 cũng chẳng biết khi nào là năm mới Chăm. Nguy không? Họ nghĩ Katê, một lễ hội diễn ra vào tháng 7 Chăm lịch là năm mới.

9.2005: Sau khi ăn Katê ở Ninh Thuận, mở tivi xem tin tức cho vui, nghe lãnh đạo tĩnh phát biểu chúc Tết Katê… ơ hay, truyền hình cũng sai. Trên đường vào SG sau khi ăn Katê, mở đài nghe, đài nói Tết Katê bà con năm nay vui vẻ, nhiều hoạt động sôi nổi. Tức mình, thực hiện hàng loạt bài viết giải thích Katê không phải là năm mới. Phản hồi: Jaka bị… khìn, nó dám chối bỏ 1 sự thật rành rành. Buồn nhiều lắm, tự nhận định: để giúp giới trẻ hiểu về vấn đề này, sẽ cần nhiều thời gian và cả sự khôn khéo trong cách viết bài và thời gian đăng tin.

4.2006: không về quê, ở lại SG tổ chức năm mới quy mô nhỏ, đón giao thừa như Dương lịch. Ở SG vì giới trẻ hầu hết là sinh viên, giúp họ nhận thức được sẽ hiệu quả hơn, tinh thần Tẩy trần của năm mới sẽ lan ra với tốc độ nhanh hơn. Bia bọt, thức ăn… Kết quả không tệ, số người bảo mình điên giảm đi trông thấy.

4.2007: Năm mới Chăm sắp tới rồi, phải chuẩn bị chương trình cho thật tốt. Lần này bài bản hơn, chất lượng hơn, lớn hơn rất nhiều, kết hợp với chương trình CLB Chăm, tổ chức trò chơi, ăn bánh trái truyền thống, kể chuyện 50 năm trước khi năm mới vẫn còn tổ chức rộng rãi trong quần chúng, có tiến sĩ Thành Phần kể lại, rủ rê các bạn, các anh tổ chức ăn nhậu tại gia mừng năm mới… Năm mới sẽ lan xa.

Điểm đặc sắc ở năm mới Chăm: triết lý tẩy rửa linh hồn khỏi cái bóng của năm cũ. Blog dài rồi, kiệm lời tí ^_^
Từng nói với một người bạn: mình sẽ tìm cách để Chăm ta có ngày lễ mừng năm mới theo đúng nghĩa của nó.

Bạn: Jaka, sao bạn lại làm nhiều việc đại loại thế? Bởi nó chẳng ích lợi gì cho bạn. Nó chiếm thời gian của bạn nhiều, là kiến thức business của bạn chẳng hạn, sẽ kém người khác.
Jaka: Mình yêu quê hương. Và bạn chẳng bao giờ thắc mắc vì sao bạn lại chờ cả giờ đồng hồ trước cổng trường chỉ để nhìn thấy người mình thương đi qua trong chưa đầy nửa phút. Đó chính là hạnh phúc nó mang lại.

Lo việc chung là chấp nhận một sự thật: làm nhiều sai nhiều, không làm không sai
Bạn có thể phiền muộn
Chứ đừng bao giờ dừng lại khi người ngoài cuộc chỉ trỏ khen chê việc mình làm

2. Tổ chức Đại hội Chi hội Chăm với các tiết mục ca múa hát truyền thống, sẽ tuyệt lắm đây
3. CLB Chăm:
Ước mơ bấy lâu của mình cũng như của các bạn thanh niên Chăm mà mình đang là chủ nhiệm CLB, mỗi sáng chủ nhật. Chương trình hoạt động sâu và rộng, chất lượng, cung cấp các kiến thức cơ bản: hát, đọc, viết, nói, văn hóa, múa… để họ “Chăm” hơn.

Vẫn còn nhiều vấn đề xã hội cần quan tâm, còn rất rất rất nhiều việc muốn làm… Thời gian.

PS: Bạn nào muốn xem tiết mục múa truyền thống Chăm (1 tiết mục) và văn nghệ các dân tộc có thể đến Nhà Văn hóa Sinh viên đầu đường Điện Biên Phủ, sân khấu, ngày 15.4 này, sáng bắt đầu từ 8h.

Một nét Chăm (1)

Một điều mình mãi mê ở những con người Chăm, đó là một nét gì đó bí ẩn, thâm sâu, mang một tâm hồn nghệ sĩ. Đây là cảm nhận của mình từ khi bé. Mỗi khi người lớn gặp nhau nói chuyện, đàn hát, ca múa, lễ lạc, mình đều có một ấn tượng rất khó quên. Có cái gì đó ăn sâu vào tâm hồn họ. Một cái gì đó. Bí ẩn. Sẽ kể về nó sau nhé. Trong blog này, sẽ có một câu chuyện khác hơn.

Ở Sài Gòn, khi nhận thấy, phong trào sinh viên Chăm ở đây quá yếu, chẳng có giao lưu gì cả dù, có vẻ, au cũng thích. Kinh nghiệm? Không. Như những lần trước, đánh liều làm một trại sinh viên, dù trước đó chưa bao giờ tham gia tổ chức cái gì cả, lần tham gia trại cuối cùng là vào hồi lớp 12, mà chỉ là chơi như bao người khác chứ tổ chức thì chưa. Chỉ có ham muốn và trí tưởng tượng.

Thế là lập kế hoạch, và post lên web Chăm do mình điều hành, đặt tên là Gilaipraung, con thuyền lớn, và mình gọi mình là thuyền trưởng, thành viên là thủy thủ. Kế hoạch thu hút được nhiều sự quan tâm, vấn đề là, mình vẫn chưa thực sự tự tin vào thành công vì lúc ấy, kinh nghiệm còn thiếu, lại thêm phần nhút nhát vẫn chưa bay hết. Một ngày, có người lấy tên Tiều phu gửi bài viết vào web, bài viết không dấu, và mình trả lời, viết lại có thêm dấu để dễ đọc như sau:

http://gilaipraung.com/modules.php?name=Forums&file=viewtopic&t=1076 (link xem bài viết)
Ô hay, đời xem ra có nhiều điều thú vị lắm bạn nhỉ. Để xem người vị khách thăm tàu của chúng ta nói gì nhé, hy vọng là mình không đánh sai:

Tên: Người đào giông
Nội dung: Đang cặm cụi đào cho được con giông đất, bỗng giật mình khi nghe tiếng gọi xa xăm. “Bác tiều phu ơi, chúng cháu cần một ít Giông để thêm vào ẩm thực Chăm cho ngày họp mặt”. Quay mặt lại, ngạc nhiên, một tên Thủy Thủ mắc cạn đang lê bước chân mỏi trên cát. Thật xúc động khi biết rất nhiều thủy thủ đang tìm Chăm, về với Chăm, và nhất là rất muốn ăn những món ăn rất Chăm. Xúc động, gã tiều phu nghẹn ngào không buông nổi một tiếng Chăm. Lâu nay gã tiều phu không nói, chỉ âm thầm tìm bắt những “tên giông”. Bắt rồi thả, bắt rồi thả, bởi gã tiều phu hiểu rằng không giữ nổi những tâm hồn muốn “giông Chăm”, “chạy bỏ Chăm”. Ngạc nhiên và vui mừng khi biết những thủy thủ đang giong buồm về cố quận. Quyết tâm bắt lấy những “tên giông” để hiến tặng cho những chàng, nàng thủy thủ Chăm. Sửa lại gề (bẫy), glèng (cuốc), coi lại athau man (chó săn) gã tiều phu quyết định bắt lấy những “tên giông”. Gã tiều phu hứa sẽ chuẩn bị một món “gỏi giông lá me Chăm” thật nhớ đời cho các thủy thủ Gilaipraung nhân dịp ghé thăm “quê hương của Mặt trời – xứ nóng Panduranga”.

Xấu hổ, gã tiều phu giả câm không nổi, như thế có khác nào những kẻ “giông Chăm” khác. Gã tiều phu hứa sẽ nói, đọc và viết lại bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, Chăm.

Gã tiều phu, khóc
*****************************************************
Ái chà, lão tiều phu nào tốt bụng thế, định thết đãi anh em chúng ta một món ngon đây, là một đặc sản của Chăm mình đấy. Không biết ý kiến mọi người thế nào chứ, mình không thích lão phải cực thế đâu, vì giông đã được tuyển vào các nhà hàng với giá cao, nên rất khó kiếm. Trước đây mua giông rất dễ, 30.000đ/kg. Rồi lại lên 35, 40, 45, 50. Tội cho lão, làm sao lo cho nổi ngần ấy miệng ăn đây. Dẫu sao, rất mong lão đến thăm chúng ta, dù có giông hay không, nhưng chúng ta hãy cố gắng đón lão thật nồng nhiệt như tấm lòng của lão khi đến với chúng ta nhỉ.

Trong bài lão viết, thật sự mình không hiểu lắm, không biết chúng ta có thể nhờ lão giải thích thêm được không nhỉ.

Giông là một loài to như rắn mối, nhưng da nó không trơn mà sần sùi như kỳ đà, thịt ngon, một món ăn quý của người Chăm. Nhiều người Chăm lo âu về nguy cơ mai một của dân tộc, bởi chính họ cảm nhận sự mai một ấy ở chính bản thân mình. Có người thậm chí, còn chối bỏ mình là Chăm, buộc con cái mình nói tiếng Việt. Người khách lạ ấy trả lời:

Thật ra bạn đã hiểu hết nội dung rồi đấy. Chỉ có vài từ bạn chưa rỏ mà thôi. “Tên Giông” có nghĩa là những tên tháo chạy. “Giông Chăm” là những tên chối bỏ Chăm. Bạn chỉ viết sai một chữ và đã đổi nghĩa toàn câu. “Xấu hổ, gả tiêu phu gỉa câm không nói”. Không nói chứ không phải là “không nổi”. Gả không nói, không tham gia Chăm, không tích cực Chăm, không bảo tồn Chăm, thì gả có khác nào nhưng kẻ Giông Chăm khác. Hôm nay gả tiêu phu đã bắt đầu một ngày mới, lên gilaipraung và viết được tiếng Việt (hôm qua còn chưa biết bỏ dấu). Ngày mai gả tiều phu có lẻ sẽ viết được tiếng Chăm. Nhưng liệu những thủy thủ đoàn và hành khách có còn ai để ý, đọc và viết được Ngữ Ngôn Chăm? Nhất định gả tiều phu sẽ đến, bằng tấm lòng, bằng tinh thần, và bằng một món Gỏi Giông Chăm.

Gả Tiêu Phu

Và mình trả lời:
Ái chà, đúng vậy… Chỉ sai một từ làm sai ý cả câu. Mà gã tiều phu này, vào ngồi đây chúng ta trò chu
yện tí nhé.
À…

Được một tấm lòng như tiều phu, thuyền trưởng đây cũng rất mừng. Dù sao, cũng có vài việc cần bàn với bạn. Trước tiên, ta hãy nói về tiếng Chăm đi nhé, chỉ nói những vấn đề xung quanh lời nói của bạn thôi, chứ nếu đi xa hơn thì không biết khi nào mới nói hết được.

Tiều phu có vẻ yêu tiếng Chăm, vậy từ nay, bạn có thể dùng một cái tên Chăm thay cho Gã tiều phu không? Sau này, mục này sẽ khóa lại, chỉ dành cho thủy thủ gửi bài, bạn cũng chuẩn bị để đăng ký tham gia nhé nếu bạn còn yêu và còn mong muốn góp sức mình cho con tàu này.

Bạn muốn đánh tiếng Chăm cho mọi người đọc? Mạn phép hỏi bạn nhé, bạn đã biết dùng các hệ thống chuyển tự latin Chăm chưa? Bạn theo hệ thống nào cũng được, của GP cũng có, nhưng cố gắng đánh đúng chuẩn của hệ thống ấy nhé, để mọi người dễ hiểu hơn.

Gã tiều phu e “Nhưng liệu những thủy thủ đoàn và hành khách có còn ai để ý, đọc và viết được Ngữ Ngôn Chăm?”, ôi gã tiều phu ơi, bạn không biết rằng thanh niên Chăm SG đang tìm học ngôn ngữ mẹ đẻ của mình một cách hào hứng hay sao. Bạn có biết rằng, thanh niên Chăm SG có những người cũng có tinh thần yêu tiếng mẹ ấy của bạn đấy, và tiếng Chăm cũng cừ lắm. Dù biết rằng, nhiều người vẫn chưa biết viết – đọc tiếng mẹ, nhưng chúng ta có nên buồn hay rầu rĩ không đấy nhỉ? À, chắc có, đôi chút thôi, và tốt hơn cả là hãy làm một cái gì đó, như thế sẽ tuyệt hơn là ngồi buồn, khóc, vừa tổn hại tinh thần, sức khỏe vừa không góp phần cho tình hình này trở nên tốt hơn.

“Giông Chăm”, từ này khá mới mẻ đối với mình đấy. Và TP định nghĩa:
“Tên Giông” có nghĩa là những tên tháo chạy. “Giông Chăm” là những tên chối bỏ Chăm.

Tiều phu này, ở đời không ai hoàn hảo cả, sinh ra là Chăm có cái tự hào, cũng có cái thiệt thòi, nhất là thiệt thòi về giáo dục. Ở SG còn có nhiều vấn đề về giáo dục, được báo chí phản ánh mãi. Vậy ở xứ nghèo đói này, làm sao có thể hy vọng giáo dục phát triển tốt cơ chứ. Người ta sinh ra không được dạy dỗ, thì làm sao có thể đòi hỏi được, như thế không phải là vô lý và bất công lắm sao? Gã tự hào là Chăm, vì gã thấy nhiều điều đáng tự hào, còn họ thì không, thế nên họ mới trốn tránh phải không? Ừ, thuyền trưởng đây cũng rõ, có đôi người không đủ chí khí để sống cho quê hương mình, nhưng như thế nào có gì đáng buồn lắm nhỉ. Ở xã hội nào cũng vậy mà phải không?

Nên, gã tiều phu này, gã đừng gọi họ là “tên tháo chạy” hay “tên chối bỏ Chăm” nhé, dùng từ thế là miệt thị đấy. Đừng thế, vì họ cũng là Chăm mà, sao nỡ. Nếu gã tiều phu đủ tài năng, đủ bản lĩnh và tự tin, hãy tìm thuyết phục họ nhé…

Chăm ta có câu:
Takai jwak aih halei takai kauh klak
Chân đạp cứt ai nỡ chặt bỏ cái chân

Và tiều phu này, món gỏi tiều phu định làm thế nào thế.

Có lẽ, những gì mình viết, bạn có thể hiểu được phần nhiều rồi nhỉ?

Bonus: câu chuyện trò chơi lớn 2.2006

Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, xưa quá xá là xưa, xưa khủng khiếp, xưa lắm rồi, cũng may là còn có một người còn biết… Đó là một cụ già nay đã… cao tuổi, cụ âm thầm kể lại rằng, ngày xưa ông cố ông cố của bà cố cụ kể loáng thoáng lại rằng, ở miền đất Caklaing xưa từng có một toán cướp biển ghé qua nhằm trốn tránh đoàn tàu hoàng gia đang truy đuổi, và chôn giấu nơi đây kho báu quý giá chúng vừa cướp được từ một con thuyền buôn đến từ Malacca xa xôi. Chôn giấu cẩn thận, tuy đã hẹn ngày gặp lại để chia chác số kho báu, nhưng rủi thay, tất cả chúng đã bị tóm cổ và phải chịu hình phạt cao nhất cho hành vi quấy phá vùng biển buôn bán sầm uất bấy lâu: bị thọt lét cho đến chết. Big grin Câu chuyện về những tên cướp biển và kho báu quý giá lưu truyền trong dân gian. Nhiều người đã hăng hái ra đi tìm nó nhưng đều thất thểu vác xuổng đi về. Dần dần câu chuyện về kho báu bí mật rơi vào quên lãng, và mọi người cho rằng đó chỉ là câu chuyện tưởng tượng. Cho đến thời gian gần đây, có lời đồn về sự tồn tại của tấm bản đồ cổ dẫn đến kho báu, và 4 đoàn tìm kiếm quyết tâm đi tìm nó. E hèm…

Sau thời gian tìm hiểu địa hình và khởi động, các nhóm sẽ bắt đầu cuộc đua gay cấn và hấp dẫn đến với kho báu.

Trò chơi sẽ được phân ra làm 5 chặng. Ở đầu chặng đầu tiên, các đội sẽ có một thông tin để bắt đầu cuộc tìm kiếm. Nhiệm vụ của mỗi đội là tìm những dấu vết dẫn đến kho báu. Ở 4 chặng sau, mỗi chặng sẽ gặp và nhận sự trợ giúp, hướng dẫn từ kẻ hành khất, tên cướp biển giải nghệ, tu sĩ, nhà thông thái để diễn giải các văn tự bí ẩn dẫn gần hơn đến kho báu.

Cuộc tìm kiếm lần này chắc chắn sẽ thành công. Nhưng kết quả đến nay vẫn là một bí mật. Nhưng nghe đâu, trong đó là vàng bạc châu báu nhiều đến đỗi các thành viên sẽ sống sung sướng cả… ngày.