Mấy ngày bị thủy đậu, cũng không ít bạn nhắn tin gọi điện hỏi thăm. Tính tình bé giờ vẫn hay từ chối sự quan tâm, nhận, mà chỉ lấy cho đi làm thích thú. Sinh nhật, các ngày lễ, làm và né tránh lời cảm ơn, đa tạ, các hoạt động xã hội xưa nay…
“Jaka, you worked hard, but you never do something for yourself. You have to learn how to celebrate for just you.” Một câu chia sẻ thân tình của một anh chuyên tổ chức event về các giá trị ở Ấn Độ, African Lounge 2.
Vẫn biết có gì không ổn, vẫn chưa ngộ ra, cho đến hôm nay… 2 cuộc gọi từ các bạn Cham
ABC: Anh đã khỏe chưa?
Jaka: À, ờ, anh vẫn còn sống
ABC: Mai tụi em tới thăm nhé?
Jaka: Thăm? Hả?
ABC: Dạ
Jaka: Thôi, lỡ lây, mà anh trông chẳng vui tí nào, như đóng phim ma mà quên xóa hóa trang vậy
ABC: Không sao, tụi em bị rồi mà, ABC2 chích rồi
Jaka: Ờ. Nghe nói chích cũng có thể bị lại, phiền lắm
ABC: Những gì anh làm cho sinh viên tụi em và cho Chăm 6 năm qua còn chưa phiền, thì bệnh này đâu có gì
Jaka: À, vậy tụi em qua giờ nào báo anh heng
Ngồi, rồi đi một vòng. Bỗng ngộ ra. Thích nhất cái cảm giác suy tư và thực sự hiểu/ngộ ra một điều gì đó. Nó tạo một dòng năng lượng mạnh trong ta. Thực ra, trốn tránh những điều ấy làm gì?
Sinh nhật mẹ, hay mẹ bệnh, thì ngồi cả ngày hì hục cho một bữa tiệc đẹp, hay cả vài ngày kế bên giường bệnh, sẽ chẳng phải là thỏa lòng lắm sao?
Cho cả mẹ, và cho con
Cho cả người cho, và người nhận
Cho tình yêu lớn lên
Cho sáng tạo được chắp cánh
Cho niềm vui được lan tỏa
Còn ta chối từ bấy lâu, chẳng phải đã thôi không cho bao nhiêu hạt mầm thôi thành cây lá rồi sao…
Ừ nhỉ ^^
Shall we celecrate, for you, and for us