Âm nhạc

9e36
Bộ óc chúng ta từ lâu đã hoạt động theo những cách khác nhau, nó sẽ tiếp thu và nhận thức thế giới khác nhau. Nên chẳng lạ, khi chúng ta có cảm giác không hiểu nhau.

Mình đã quen đặt ra những khái niệm riêng về mọi thứ, đôi lúc giống với mọi người, lắm lúc không. Âm nhạc, với mình, như là một chiếc cầu nối cho những giấc mơ. Những giấc mơ ấy, sẽ chẳng có ai cảm được nó, mình biết, và nó tuyệt diệu đến mức, mình từng nghĩ, sẽ sẵn sàng đổi 50 năm để được một ngày sống trong nó.

Có những giai điệu chỉ dành cho đôi người
Có những giai điệu dành cho cả thế giới

Đứa em trai mở một bài nhạc, ngay từ những giai điệu đầu, mình đã rơi vào mê man, không còn cảm giác về thế giới xung quanh, đôi mắt nhìn thấy một thế giới thật khác lạ. Và bừng tỉnh khi đứa em chuyển sang bài khác. Mình thật lạ, nhỉ.

Thế là bắt nó chép sang máy mình. One man’s dream. Ngụ ý của tác giả là gì? Câu chuyện đó là gì? Vì sao lại là nhạc cụ đó, những nốt nhạc đó đi với nhau? Vì sao chỉ có chúng mới đưa mình vào những giấc mơ đó? Phải chăng chính người nhạc sĩ cũng mê man?

Rồi, thế giới này trở thành tạm bợ

Có thể bạn sẽ chẳng có cảm giác giống mình. Ừ.
Bạn có thể yêu không như thế giới này đang yêu?
Có thể sống không như thế giới này đang sống?
Có thể trao nhau nụ cười, không như thế giới này vẫn trao?

Nhưng, chúng ta cũng không khác nhau đến thế
Nghe nhé
http://gilaipraung.com/jakamusic/onemansdream.mp3

A love idea – Mark Knopfler

1b34

Don’t listen much to my favorite, or you’re gonna be lifted high or got down low, just like mine

Mình ko thích sự bình thường, muốn thật vui, và cũng thật buồn
Bài này gắn với nhiều kỷ niệm, những lúc mưa rơi, những lúc buồn và khóc
Khóc, khó tin nhỉ, nhưng nó như vậy ấy, ở tuổi teen nhiều mộng mơ

Thích nghe bài này trong không gian tĩnh, tối, đơn độc, âm lượng cao
Và hãy lắng nghe, A love idea đang kể cho ta một câu chuyện

http://gilaipraung.com/jakamusic/Aloveidea.mp3

6. Con đường tri thức, luôn yêu, bình yên

e20b

Biết rất khác với hiểu. Chúng ta biết nhiều, nhưng ít hiểu. Cái biết giới hạn, chỉ làm máy móc với cái mình biết. Hiểu, chúng ta có thể hành động kỳ quặc, khác hay giống với cái biết, nhưng đạt được kết quả mình mong muốn. Tức, đa dạng hơn.

Thương con, mà lại mắng con, chửi con. Đấy là cái hạn của biết, không thể đi xa hơn, nên chẳng hiểu rằng, làm thế con đang học và sẽ lại có cách hành xử tương tự với người mình thương yêu. Continue reading

Gửi em :: Jaya

77b8Ừ, thì anh chơi game cả ngày… anh chẳng thèm thăm hỏi em, lúc nào cũng nói với em bằng cái giọng cứng nhắc, khó chịu, gắt gỏng, làm như không thoải mái lúc em ở bên… một thời gian dài…

Anh vui vì em đã buồn anh
Anh vui vì em đã dám nói
Anh vui vì thấy như thế, em trưởng thành
Anh vui vì từng từ em nói đã trở nên sắc sảo

em thật giỏi

Anh chưa bao giờ nghĩ em dở hơi, nếu không thì anh đã không cố gắng bằng mọi cách khơi gợi tài năng tiềm ẩn trong em, trong bao nhiêu năm qua

làm anh thật khó

Còn nhớ những lần em bị người ta đánh không? Sao anh đứng nhìn mà chẳng bênh vực?
Còn nhớ những lúc anh gọi 2 em để nói về hiện tại, tương lai? Các em đã thật hào hứng và quyết tâm, lúc ấy, mà sau lại nguội nhanh…
Em đã mất kiềm chế những chuyện rất bé
Người ta nói xấu sau lưng em, chê em lắm điều

Anh đau, nhưng anh không muốn bênh vực em. Các em có quyền được tôi luyện, trải qua gian khó, chịu đựng, thay đổi, để cao lớn, săn chắc, trưởng thành, đứng vững trên đôi chân của mình. Và chứng minh họ đã sai qua việc mình làm. Anh không thể làm điều đó thay em.

thương em, anh phải thế

Anh phải gắt gỏng với mẹ những lúc mẹ làm thay các em quá nhiều
Anh phải nặng lời với những ai làm tốn thời gian của em vô bổ
Anh phải gắt với các em, thì thà các em ghét anh, các em lớn nhanh hơn

Bắt các em làm từ những chuyện rất nhỏ nhặt, bước ra thế giới
Cho các em biết những gì cần làm, phải làm
Cho các em những gì hay nhất mà anh biết
Luôn cố gắng, để các có thể em tự hào, anh hứa

sức mạnh::trí tuệ

Em buồn anh, giận anh, hãy dùng đó làm sức mạnh của mình để tiến lên

Ngày hôm nay anh hạnh phúc

và em trai
hãy luôn nhìn về phía trước
và đừng bao giờ
dừng bước chân
khám phá và sáng tạo
nhé

:: Ngày chia tay Linh, không mấy bạn bè thân đưa tiễn lắm đâu, chỉ có anh, anh Phát và chị Thẩm mờ tờ
:: Một bất ngờ ngày, cuộc đời cướp anh đi, em hãy nhớ rằng, anh luôn tự hào vì em