
Ảnh: Trong lúc tập văn nghệ lễ hội Katê 10.2005
Hồi còn học võ Karate, cô giáo hơi bận, nên mình dạy lớp đai trắng, lâu lâu kiêm luôn đến đai tím, bởi dù sao cũng già nhất đám. Ừ, dạy vầy nghe oai, nhưng thật ra, đứng lớp vậy thì thời gian tập ở nhà phải tăng lên, vì ở trên lớp chỉ nói miệng, chứ vận động ít lắm.
Dù sao, nó cũng cho mình những kỷ niệm, trải nghiệm quý, khó quên.
Trong lớp có đủ độ tuổi, có anh, có chị, có em và ghiền nhất là các bé. Nói chuyện và động tác rất dễ thương. Hay đùa với chúng, chơi các trò con nít, chạy vòng quanh. Khi mình đến lớp, chúng cứ la toáng lên và bắt đầu… đuổi bắt. Ừ, trẻ con mà. Chạy mệt rồi thì ngồi nghỉ, cho cả đám leo ngồi trong lòng, thích. Trẻ con khi bắt chuyện đc, thì thích nói chuyện lắm. Chúng sẽ kể rất nhiều, rất tự nhiên như chúng vốn thế. Có một câu chuyện làm mình nhớ mãi.
Có một bé, mới lớp 4, bảo bé rất mệt, và đôi lúc buồn. Ừ, lạ, sao thế? Vì suốt ngày phải học. Sáng học tới trưa, chiều lại học, về chưa kịp làm gì tối học thêm, và lại còn học organ nữa, kể cả ngày chủ nhật, chẳng có thời gian chơi. Mỗi lần muốn đi chơi, thì phải trốn học thêm, trốn ba mẹ.
Bỗng thấy hiểu bé hơn, thương bé hơn
Bố mẹ lại hay la mắng, đánh đòn mỗi khi làm sai. Bé chẳng bao giờ muốn làm ba mẹ buồn, vì thương bố mẹ mà bé cố gắng, nhưng lại cảm thấy rất mệt. Bé học võ, vì muốn chơi với các bạn, nhưng như thế, buổi tối sau khi về vẫn phải học, khuya hơn.
Bỗng thấy mình vô dụng, xấu hổ
Bé thôi tập võ sau 1 tháng học
Họ vẫn bảo, vì tương lai của các con sau này, nhưng có phải đã hủy hoại tuổi thơ của đứa con yêu? Thương con mà chẳng cho con được vui chơi sao? Thương con mà chẳng cho con làm điều con muốn? Đứa con ấy sẽ mất đi tuổi thơ, sẽ chẳng hiểu cái đẹp của nó, thì sau này làm sao có thể hiểu những đứa con của mình. Hay chính họ đã chẳng trải qua thế giới của mộng mơ…






























