Trẻ con 2 :: Võ sinh nhí

Ảnh: Trong lúc tập văn nghệ lễ hội Katê 10.2005

Những ông bố bà mẹ, họ nghĩ gì nhỉ?

Hồi còn học võ Karate, cô giáo hơi bận, nên mình dạy lớp đai trắng, lâu lâu kiêm luôn đến đai tím, bởi dù sao cũng già nhất đám. Ừ, dạy vầy nghe oai, nhưng thật ra, đứng lớp vậy thì thời gian tập ở nhà phải tăng lên, vì ở trên lớp chỉ nói miệng, chứ vận động ít lắm.

Dù sao, nó cũng cho mình những kỷ niệm, trải nghiệm quý, khó quên.

Võ sinh nhí

Trong lớp có đủ độ tuổi, có anh, có chị, có em và ghiền nhất là các bé. Nói chuyện và động tác rất dễ thương. Hay đùa với chúng, chơi các trò con nít, chạy vòng quanh. Khi mình đến lớp, chúng cứ la toáng lên và bắt đầu… đuổi bắt. Ừ, trẻ con mà. Chạy mệt rồi thì ngồi nghỉ, cho cả đám leo ngồi trong lòng, thích. Trẻ con khi bắt chuyện đc, thì thích nói chuyện lắm. Chúng sẽ kể rất nhiều, rất tự nhiên như chúng vốn thế. Có một câu chuyện làm mình nhớ mãi.

Học… học… học… đc gì nhỉ?

Có một bé, mới lớp 4, bảo bé rất mệt, và đôi lúc buồn. Ừ, lạ, sao thế? Vì suốt ngày phải học. Sáng học tới trưa, chiều lại học, về chưa kịp làm gì tối học thêm, và lại còn học organ nữa, kể cả ngày chủ nhật, chẳng có thời gian chơi. Mỗi lần muốn đi chơi, thì phải trốn học thêm, trốn ba mẹ.
Bỗng thấy hiểu bé hơn, thương bé hơn

Bố mẹ lại hay la mắng, đánh đòn mỗi khi làm sai. Bé chẳng bao giờ muốn làm ba mẹ buồn, vì thương bố mẹ mà bé cố gắng, nhưng lại cảm thấy rất mệt. Bé học võ, vì muốn chơi với các bạn, nhưng như thế, buổi tối sau khi về vẫn phải học, khuya hơn.
Bỗng thấy mình vô dụng, xấu hổ

Còn nhỏ, đã nghĩ đc thế, bạn có thấy lạ lắm không?

Bé thôi tập võ sau 1 tháng học

Họ vẫn bảo, vì tương lai của các con sau này, nhưng có phải đã hủy hoại tuổi thơ của đứa con yêu? Thương con mà chẳng cho con được vui chơi sao? Thương con mà chẳng cho con làm điều con muốn? Đứa con ấy sẽ mất đi tuổi thơ, sẽ chẳng hiểu cái đẹp của nó, thì sau này làm sao có thể hiểu những đứa con của mình. Hay chính họ đã chẳng trải qua thế giới của mộng mơ…

Chỉ là một…

YIM bình loạn :: Thất tình, trắc nghiệm

Ảnh: At a friend’s birthday party… 2006

If we just think…

Lâu lâu lại nhận được các tin nhắn Yahoo Instant Message từ bạn bè. Mới đọc thì thấy hay hay, đọc lại thì có vài điểm ko ưng lắm, thôi thì thử bình loạn cho vui…Winking Mọi người cùng góp ý nhé

Thất tình

Một nhà triết học gặp một thanh niên đang khóc vì thất tình. Nhà triết học cười lớn. Chàng thanh niên giận dữ chất vấn thì nhà triết học lắc đầu nói: “Không phải tôi cười anh, mà chính là anh đang tự diễu mình”. “Anh đau thương như vậy, chứng tỏ trong lòng anh còn tình yêu, mà đối phương không còn. Rõ ràng là tình yêu ở phía anh, anh không mất tình yêu, mà chỉ mất một người không yêu anh thôi, như vậy việc gì phải đau lòng? Tôi thấy anh nên về nhà ngủ một giấc là hơn. Người đáng khóc chính là cô gái, cô ta không chỉ mất anh mà còn mất cả tình yêu nữa ==> đừng quá đau buồn khi phải thất tình ( for ai đó ^_^ )

::=> Ông ta cười to mà lại bảo ông ta không phải đang cười. Việc một người buồn là rất thường, chẳng thể nào gọi là tự giễu. Chính vì mất người mình iu làm chàng ta khóc, chứ ko phải vì mất tình yêu (ai khi yêu chẳng muốn người mình yêu ở bên). Còn với cô gái, chàng trai trở thành xa lạ (có thể), thì làm sao “đáng khóc” như ông ta bảo đc, cô ấy có một ai đấy đáng yêu ở bên. Ông này học triết gì ko bít

Trắc nghiệm

Bạn đi du hành cùng 5 con vật bạn yêu quý: con công, con voi, con cọp, con khỉ và con chó. Khi băng qua 1 sa mạc, bạn không còn đủ nước cho tất cả, phải lần lượt bỏ rơi từng con vật. Vậy thứ tự các con vật mà bạn bỏ lại là? Hãy suy nghĩ và chọn ra nhé, trước khi đọc giải đáp.

*
* *

Giải đáp:
1/ Voi: tượng trưng cho cha mẹ
2/ Hổ: tượng trưng cho tiền bạc, danh vọng
3/ Khỉ: tượng trưng cho con cái
4/ Chó: tượng trưng cho bạn bè
5/ Công: tượng trưng cho tình yêu

Và thứ tự các con vật bạn bỏ lại chính là thứ tự tầm quan trọng của những điều tượng trưng trên.

Hay nhỉ?

::=> Bài trắc nghiệm này lúc ấy được thấy ở khá nhiều forum và blog cùng nhiều câu trả lời, cảm nhận rất khác nhau, nhưng chưa ai nói lên điều này: một bài trắc nghiệm vớ vẩn, vô bổ, thậm chí có thể làm ta nhầm tưởng về điều chúng ta quan tâm và thứ tự ưu tiên của nó.

Câu hỏi và lời giải đáp ko hoàn toàn tương ứng với nhau, thậm chí là phản nhau. Nhé, bạn bị đẩy vào cảnh nguy cấp, và phải bỏ từng con vật, khi này, bạn sẽ chọn bỏ các con mà bạn nghĩ sẽ không có ích để giúp bạn vượt qua hoạn nạn, và con công sặc sỡ ấy dĩ nhiên luôn ưu tiên: thịt… hehe.

Nhưng, nếu đồng nhất:
- con công = người yêu của chúng ta, vợ chồng…
- con voi = ba mẹ
- con cọp = tiền bạc, danh vọng.
- con khỉ = con cái
- con chó = bạn bè
Bạn có đồng ý ko? Mình hoàn toàn ko đồng ý. Con công chẳng giống người yêu, con voi chẳng giống ba mẹ, con cọp chả phải tiền bạc danh vọng, con khỉ là con cái sao, con chó là bạn bè? Không.

Bây giờ đổi lại nhé, bạn trong hòan cảnh rất nguy khó, bạn bắt buộc phải lần lượt từ bỏ các thứ sau:
- người yêu của chúng ta, vợ chồng…
- ba mẹ
- tiền bạc, danh vọng
- con cái
- bạn bè
Mình nghĩ, tiền bạc danh vọng sẽ rơi ra đầu tiên, bởi chúng ta sẽ lại có đc nó, và ai lại chẳng yêu cha mẹ, người thân, bạn bè, sau đó là… đánh thằng ra bài trắc nghiệm đến nhừ tử ^_^

Random: Bạn là kẻ thù lớn nhất của bạn

Trẻ con 1 :: Cháu

Ảnh: Ngũ Hành Sơn, 8.2005

Chúng ta đã quên khi chúng ta còn bé

Hãy nói ngôn ngữ của trẻ

Tính mình rất rất ưa trẻ con. Hế thấy con nít là… ham, mặt lúc đó chắc cũng nham nhở tởm. Chơi, nghịch, đùa, làm trò khỉ. Ừ, trẻ con mà, nó chỉ chơi với ai giống nó hiểu nó, nên ta không thể nghiêm túc như người lớn, mà phải trẻ con như nó, chính là, nói ngôn ngữ của nó. Bởi, trẻ con trong làng hễ thấy mình là “Coi kìa, ông Ka tới kìa”, chạy theo réo “ông Ka ông Ka” hay cười làm duyên rồi chạy tứ tán khi mình rượt.

Hiểu cháu

Mình có đứa cháu mà mình thấy nó rất ngoan. Ba mẹ nó than phiền: nó không bao giờ ăn rau, trái cây, và còn kén vài món khác. Thương cháu, thế là quyết tâm điều trị. Những lần hiếm hoi ghé nhà, mình dụ nó ăn rau và trái cây. Nó chẳng bao giờ chịu. Thế là, hơi kinh dị tí, mình xơi 1 phần cơm 2 phần rau, và cứ khen mãi rau ngọt ngon. Trái cây cứ ngồm ngoàm trước mặt nó. Kiên nhẫn, mọi thứ đều phải chờ mà. Cuối cùng thì chiến dịch thành công sau khoảng 4 lần như thế, nó bắt đầu ăn một ít, một số món. Mình xơi ớt… làm mặt rất oai, thế là nó cũng… bắt chước theo, một cách hứng thú và tự hào.

Một ngày, nó chửi thề. Nghe điệu này biết là nhiễm tật ở trường, rồi thành quen miệng. 2 đứa em, cậu của nó, thì thích mắng, đánh nó. Mình nghĩ khác. Nó 9 tuổi, ở một độ nào đó đã thực sự lớn rồi. Chắc nó đã nghe bố mẹ mắng đủ, mà vẫn chưa chừa hẳn, thì nó sẽ cần một cá gì khác. Mình nói nhẹ nhàng: chửi thề thế xấu lắm, có tự hào gì đâu. Cậu không còn muốn nghe có tiếng chửi thề. Nếu còn thế, thì đừng sang nhà cậu chơi nữa. Và nó đã thay đổi.

^_^

Đèn trời xuống phố!

Lồng đèn gió… lồng đèn chỉ thiên… đèn Khổng Minh… Sky Lantern… hay đơn giản tôi gọi là Đèn Trời…
Chiếc đèn bay cao, mang theo bao lời nguyện cầu… xua đi bóng đêm…
Hy vọng… bắt nguồn từ chiếc đèn trời…

Trung Thu này, chiếc đèn trời ko chỉ bay mãi lên cao, mà “Đèn Trời Xuống Phố” cùng với những nụ cười và nguyện ước, xua đi đêm đen trên những nẻo đường thành phố…

__________________________________________________________

“ĐÈN TRỜI XUỐNG PHỐ”

Hoạt động tình nguyện đêm Trung Thu.
Tổ chức:
+Đoàn Khoa Đông Phương, ĐH KHXH&NV tp.HCM
+CLB SaiGon Hotpot

+Nhóm Clovers

Thời gian: thứ ba, 25/09/07 [đêm Trung Thu]
Địa điểm : Q.I & Q.IV

Đối tượng:
+Trẻ em lang thang và các xóm lao động nghèo.
+Du khách ngoại quốc.

Mục tiêu:

-200 phần quà cho các em: bánh kẹo, [thú bông, tập vở, viết, sách truyện, đồ chơi,…]
-50 lồng đèn tặng cho du khách ngoại quốc.
-Thành viên nhóm tổ chức rước đèn trên phố.

Vận động giúp đỡ:

Tiếp nhận quà tặng phù hợp với chương trình [thú bông, tập vở, bút viết, lồng đèn, bánh kẹo,…] từ các cá nhân và tồ chức quan tâm đến chương trình này.
-Đóng góp trực tiếp tại: Văn phòng khoa Đông Phương [phòng A209] dãy nhà A, ĐH KHXH&NV 10-12 Đinh Tiên Hoàng, Quận I, Tp.HCM [kế bên Đài truyền hình Tp.HCM]
-Liên hệ gặp: Nguyễn Thanh Tùng [cellphone: 0958512051][email: lisyaorans@yahoo.co.uk], Lâm Thuý Hà ( cellphone : 09 09 094210, email : ha_halley@yahoo.com)

Chương trình dự kiến:
-16h00 – 18h30: Nhóm SaiGon Hotpot tập trung tại UBND Q. IV, bắt đầu hoạt động làm lồng đèn trung thu và tổ chức tiệc trăng cho trẻ,
18h30: Nhóm Clovers tập trung tại chợ Bến Thành, phân lồng đèn và các phần quà.
-19h00: Khởi hành rước đèn xuống phố và phát quà cho các trẻ lang thang cùng lồng đèn cho du khách ngoại quốc. [Lộ trình rước đèn qua đường Hàm Nghi và tiến đến UBND Q.IV]
-20h00: Nhóm Clovers rước đèn đến UBND Q.IV và phát quà cho trẻ.

-20h30: Kết thúc hoạt động tại UBND Q.IV, các TNV nhóm Clovers và SaiGon Hotpot cùng tổ chức rước đèn ngược về chợ Bến Thành.
-21h00: Bắt đầu hành trình rước đèn xuống phố lần II từ chợ Bến Thành tiến vào khu trung tâm thành phố. Tiếp tục hoạt động phát quà cho trẻ lang thang và lồng đèn cho du khách, đồng thời phát tặng bánh trung thu cho những người lao động nghèo trên phố.

____________________________________________________

Nhớ lúc nhỏ, mỗi dịp Trung thu về tôi lại thấy trên những nẻo phố lung linh ánh sáng của những chiếc đèn kéo quân… lũ trẻ chúng tôi gọi nhau í ới, chia nhau chiếc bánh trung thu nhân đậu, vỏ bánh sắc xanh sắc trắng… nụ cười rạng rỡ dưới ánh trăng.Có những năm mưa ngã giọt trong đêm, bọn tôi vẫn cầm đèn hát vang như gọi trăng về…
Những hình ảnh đó giờ đây như đã xa lạ lắm với những nẻo đường tất bật, sắc đỏ, xanh chói lóa từ những ngọn đèn neon khi thành phố về đêm… Đêm Trung Thu như phần nào mất một niềm vui…

“Đèn Trời Xuống Phố”…
Chúng tôi muốn mang về cho phố xá hình ảnh tuổi thơ ngày ấy…
“Đèn Trời Xuống Phố”…
Chúng tôi muốn thắp lên ước nguyện và nụ cười trên gương mặt trẻ thơ…

Hy vọng… bắt nguồn từ chiếc đèn trời…

__________________________________
Rước đèn qua phố… trao quà cho trẻ…
Chung tay góp sức, chúng tôi mong chờ tấm lòng của bạn!!

( Bạn nào có hảo tâm đóng góp cho chương trình, vui lòng liên hệ số điện thoại 090909 4210 Gặp Thuý Hà ( Saigon Hotpot), hoặc 0958512051 gặp Thanh Tùng ( Nhóm Clovers))

Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu

Tít trên cao dáng tròn xinh xinh
Soi xuống trần ánh sáng dịu dàng
Rằm tháng tám bóng Hằng trong sáng
Em múa ca vui đón chi. Hằng
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính
Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh
Em rước đèn này đến cung trăng
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính
Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh
Em rước đèn mừng đón chi. Hằng

Tết Trung Thu bánh quà đầy mâm
Em bé nhà ưa đứng quây quần
Đòi hạt sen bánh dẻo đầy nhân
Em muốn ăn bốn, năm ba phần
Ngọt thơm như bánh dẻo bánh nướng
Ngọt cay như mứt gừng mứt bí
Ăn mát lòng lại thấy vui thêm
Hạt dưa nghe cắn nổ lốp đốp
Người vui ho
an nói cười hấp tấp
Bao tấm lòng mừng đón trăng rằm

Giấc mơ :: bạn thân

Ảnh: Đỉnh núi Chà Bang – Phan Rang – Ninh Thuận, 2004

Bạn thân

Nếu đc hỏi, bạn có nhiều bạn không? Sẽ dễ nghĩ nhỉ
Và hỏi, bạn có bao nhiêu người bạn thân? Có lẽ, bạn sẽ phân vân, một người bạn thân là thế nào…

Mình đã nói khi bé mình rất nhút nhát chưa nhỉ. Ừ, nhút nhát, ít nói, bé con, ngốc, ăn nói dở ẹt… Hậu quả: chả ai thèm chơi, mà cũng chả thèm chơi với ai. Trong lớp có 1 bạn, nhỏ con, hay bị ăn hiếp, ít bạn, tính tình kỳ cục, như nhau… Thế là mình quan tâm. Dần, quen, rồi đi đâu cũng rủ nhau, chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Câu cá được bao nhiêu, cũng chờ chia cho bạn. Xoài chỉa đc, cũng có bạn ăn mới vui. Có gì hay, không khoe với bạn chả còn hay. Buồn chung, vui chung, khóc chung, cười chung, quý nhau lắm.

Một ngày, bạn đi…

Hụt hẫng… Nhớ bạn lắm… Mong có ai đó chọi đá lên nóc nhà, hay đặt một cục gạch ở trước, để biết đến lúc đi khám phá cái gì đó. Mong có ai đó để chia mớ mận ngon hái đc, mong có ai đó để nghe, để kể mọi thứ trên đời, mong có ai đó… Mỗi lúc nhớ, mỗi như muốn khóc. Bạn hay trở về trong những giấc mơ, có khi, chỉ mỉm cười, rồi biến mất… Rồi cũng quen, nhưng chẳng quên.

Trở lại

Tối qua, bỗng mơ gặp lại bạn sau gần 7 năm qua. Mừng lắm. Bạn không còn đen như trước, to con, dáng vẻ thông minh, hoạt bát, và hai đứa lại nói với nhau nhiều, rất nhiều. Bạn đi học ở Nhật, thành công, gia đình tốt cả… Nói với nhau nhiều lắm, nhưng hiếm khi ta nhớ tất cả những gì có trong giấc mơ.

Sáng thức dậy, giận vì quên hỏi bạn: vì sao bạn lại đi thế, chẳng nói một lời…

Từ đó, có nhiều bạn, có những bạn rất tốt, dễ thương, biết quan tâm san sẻ… nhưng sao chưa cảm giác ai đủ thân thiết.

Lỗi tại ta…

Ảnh: Cái mông, các em hãy quan sát cái mông, động tác mông rất chuẩn (10.2003)

Hôm nay em trai Jaya hỏi cần một quyển sổ tay, lục tìm… Nó đây, đã lâu chẳng dùng nữa, bởi bìa mỏng, mình lại vận động nhiều nên túi quần dễ bị ẩm, khó viết. Xé ra vài tờ đã ghi, ý nghĩ cũ quay về qua những dòng chữ.

“Tranh cãi ư? Hãy tự tin rằng, ta là người sai”

Câu này ghi khi nào nhỉ, hình như là một ngày to tiếng với nhau trong thời gian học quân sự ở Trung tâm Giáo dục quốc phòng. Giận… Chẳng thèm nói chuyện, tránh mặt, tránh cả lối đi, bàn ăn, bàn học… Ngày cuối tuần, chẳng muốn về, hưởng không khí vắng lặng yên tĩnh nơi đây.

Yên tĩnh… Trống trải… Cô đơn… rồi bật cười: lớn rồi mà sao cứ như trẻ con. Quyết làm hòa với bạn ngay. Khi ta quăng cha cái oai bé tẹo và thật sự xin lỗi, thì cũng mau được bạn chấp nhận thôi, bạn mà nhỉ. Hai đứa lại chơi với nhau, thân hơn.

Mình luôn tìm một bài học qua mỗi chuyện, và bài học lần đó chính là đây: Tranh cãi ư? Hãy tự tin rằng, ta là người sai.
1. Nếu bạn hiểu nhầm mình, là mình dở, để bạn hiểu nhầm, hay cũng chẳng kịp thời chữa cái hiểu nhầm ấy mà thành tranh cãi
2. Lớn tiếng với nhau chẳng có gì hay ho cả, một cái dại nữa
3. Nếu bạn thực sự có lỗi với mình, mình bớt dỗi mà chủ động làm lành, nhận phần lỗi của mình, bạn cũng thế mà nguôi, lại chơi với nhau, thế chẳng phải hay lắm sao

Có một lần, có nghe ai đó bảo mình lem nhem chuyện tiền bạc phong trào. Ghét lắm, bởi mình chúa ghét chuyện tiền nong, từ bé. Làm gì liên quan đến tiền, luôn quan niệm dành phần thiệt về mình. Định đến làm rõ phải trái. Rồi nghĩ đến nguyên tắc này, liệu làm rõ phải trái sẽ ích gì khi tạo thêm một người ghét mình? Nghĩ thật thoáng, thật thoải mái, để tối đến nhà người ấy chơi, nói chuyện, kể về những khó khăn của mình, và những thiệt hại của mình khi tham gia phong trào. Người ấy hiểu, và bỗng xin lỗi vì đã hiểu nhầm.

Vui… Cũng may mà bớt cái giận mà ko cãi nhau. Giận mất khôn, hay đấy chứ ^_^

Chọn một hướng đi

Gần đây, trùng hợp có một số bạn hỏi han: nên chọn con đường nào? Và nó sẽ thế nào? Ừ, chắc đây là câu hỏi mà lứa trẻ mình hay đặt ra nhất, bởi chúng ta đang đứng ở ngưỡng cửa cuộc đời mà.

Khi chúng ta biết đâu là điểm đến…

A friend: anh Jaka
Jaka:
A friend: em hỏi xíu
Jaka: hỏi hả, dzô…
A friend: tâm sự í mà
Jaka: hả hả, gì
Jaka: chà, nghe hấp dẫn đó
Jaka: có bí mật gì cứ nói, anh k nói ai nghe đâu
Jaka: anh gửi lên blog chơi thui á, há há
A friend: trời, hổng chịu đâu
Jaka: hehe, koi làm dziên kia
Jaka: thui, có gì lói ga xem nào, koi anh í kín í kò đc gì ko
A friend: anh mí chuyện này giỏi lắm
A friend: nên em muốn hỏi thăm
Jaka: koi nó nịnh kìa…
Jaka: à, nhà còn kẹo, hết hạn sử dụng nhưng chắc còn ngọt
Jaka: mà, thui, đi wa đi lại nhức đầu wá
Jaka: đứng lại nói chịn cái coi
Jaka:
A friend: em đang nghĩ về tương lai của em
Jaka: (ặc, chít cha gùi)
A friend: em chẳng bít mình làm gì, như thế nào nữa
Jaka:
Jaka: ừm…
Jaka: anh dám chắc rằng em đã biết mình thích gì, nhỉ? (nghĩ kỹ rồi trả lời)
A friend: dạ
A friend: nhưng khi nghĩ em sẽ làm gì, thì em bị, kẹt
Jaka:
Jaka: bởi em nghĩ nó k thực tế, hay em sẽ thất bại
Jaka: anh đoán thế vì trông em là người khá sôi nổi, và nhí nhảnh cá cảnh nữa
Jaka: em sẽ mơ ước nhiều, và có thể hơi xa
Jaka: nhưng cái người ta gọi là thực tế, như bủa vây, mỗi ngày, mỗi giờ, làm em sợ hãi
Jaka: (hehe, hơi văn vẻ, hy vọng em chưa xỉu)
Jaka: làm em sợ ngay cả điều em thích nhất
Jaka: giữa cái em rất thích, và cái lựa chọn an toàn kia (mọi người đều ưng)
Jaka: em k bít phải chọn cái nào
Jaka: và em tìm đến anh
A friend: dạ đúng, anh đoán như thần
Jaka: đèn và cây đèn cầy
A friend:
Jaka: chả phải xiu phàm gì đâu, chỉ là, bụng mình thử suy bụng người thui
A friend: anh nói tiếp đi, em muốn nghe
Jaka: ờ, sori, hic… mỗi lần visible là mỏi cả tay
Jaka: bi giờ, vấn đề của em giải quyết thế này nhé
Jaka: quên hết ý muốn của mọi người, cha mẹ, thầy cô, bạn bè
Jaka: quên cha nó đi
Jaka: chỉ còn 1 điều duy nhất: em mơ ước làm gì?
Jaka: và hãy nhớ, những điều lớn lao luôn bắt đầu từ những ước mơ điên khùng nhất (với họ)
Jaka: cho em 5 phút đó
A friend: dạ
Jaka: khỏi cần câu trả lời
Jaka: típ nè
Jaka: thế mọi người muốn/nghĩ/mong em sẽ làm gì là thích hợp?
Jaka: họ có lý ko
Jaka: nó có là những gì em mơ?
Jaka: nếu k, em có thể hòa hợp đc nó k?
A friend: dạ, em cũng nghĩ nhiều về điều này
Jaka: hớ hớ, anh sắp kết thúc rùi
A friend: trùi, nhanh vậy anh
A friend: em muốn nghe nữa
Jaka: khà khà, xong rùi, em mún hỏi nữa cũng đc
A friend: dạ
Jaka: em hãy suy nghĩ thật nhiều, để đưa ra một sự lựa chọn
Jaka: và sự lựa chọn đó, em, dĩ nhin, có thể thay đổi nếu em thực sự mún
Jaka: một số điều cần nhớ
Jaka: 1. Chính em là người quyết định cúi cùng
Jaka: 2. Chúng ta chỉ có 1 lần sống, là cơ hội duy nhất
Jaka: 3. Khi đã lựa chọn, em sẽ thấy mình tự tin, và bước đi
Jaka: như anh chẳng hạn, anh đã chọn ưu tiên làm guardian cho văn hóa Chăm
Jaka: anh biết anh cần làm gì, như thế nào, mất bao lâu, cần chịu đựng những gì
Jaka: thì dù ai nói gì, biết vai trò của mình trong xã hội, anh sẽ chẳng dễ lung lay, băn khoăn liệu mình có hâm hay ko
A friend: dạ
Jaka: èm, để anh thử minh họa bằng 1 câu chuyện
A friend:
Jaka: ngày xửa ngày xưa, vào buổi trưa, có một bà lão bán cưa, ngồi cắn hột dưa
A friend:
Jaka: í, lộn đài ^_^
Jaka: có một người nọ, nói rằng, cậu ta muốn leo ngọn núi kia, chinh phục nơi chưa ai đặt chân đến
Jaka: ai c

Life :: Gotta live on, son

Phần lớn chúng ta thích nhìn cuộc đời tươi đẹp, thích nhìn vào những khoảng sáng của cuộc sống, mà lắm lúc cũng quên đi những mảnh đời cơ cực. Phóng sự sau chẳng biết nhận xét thế nào mới phải, đành nói chung chung rằng, rất sâu sắc, rất hay, chân thực, dù nó chỉ là một chấm nhỏ của một bức tranh lớn: cuộc đời.

Chúng ta chưa thấy đủ đâu, và nỗi đau của chúng ta, những kẻ may mắn, chẳng là quái gì cả

Link về trang tác giả (tiếng Anh, bản gốc) http://www.sportsshooter.com/members.html?id=6015

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chị Lê Thị Mỹ, 42 tuổi, bồng đứa con trai đang cười như nắc nẻ của mình đi lên từ một bến sông Hồng, sau khi hai mẹ con đã chơi đùa và tắm gội thỏa thích. Thằng bé con chị, Trần Văn Pha, năm nay 5 tuổi. Hơn ai hết chị hiểu rằng cuộc sống không nhà khó khăn đến thế nào đối với thằng bé. Chị thổ lộ rằng chị muốn chơi đùa với nó bất cứ khi nào có thể.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Từ 5 năm nay, hai mẹ con đã cùng sống cuộc sống nay đây mai đó. Cha của đứa bé đã từ bỏ họ. Anh ta nghiện heroin và đã chết 3 năm trước vì AIDS. Chị Mỹ hiện cũng nhiễm HIV và thường bị mất ổn định về thần kinh. Dù hàng ngày phải đối diện với rất nhiều khó khăn, chẳng hạn như bị công an truy bắt, và có cực kì ít phương tiện/ tiền bạc để sống, hai mẹ con chị vẫn mang trong mình khát vọng sống lớn lao và lòng tin không lay chuyển vào tương lai tốt đẹp.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Justin Maxon – người chụp những bức ảnh này, kể lại câu chuyện:

Vào một buổi chiều tôi gặp chị Mỹ và đứa con trai của chị đi qua cầu Long Biên, Hà Nội. Tôi thấy hai mẹ con từ khá xa. Chị Mỹ chỉ cầm một túi đồ, mặc độc một chiếc quần đùi, còn đứa con thì chạy chân trần bên cạnh mẹ.

Cả ngày hôm đó tôi đi theo hai mẹ con ra tận chỗ họ tắm ở bãi sông Hồng, và chứng kiến tình cảm mẹ con họ với nhau.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tối hôm đó, tôi đã trở thành một người khác. Tôi không có thêm tiền bạc hay của cải, nhưng tôi thấy mình đã cảm nhận cuộc sống sâu xa hơn khi bên cạnh hai mẹ con chị.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tối hai mẹ con về ngủ ở dưới chân cầu Long Biên. Khi thằng bé đã ngủ, chị Mỹ còn thức đến 12h để dọn dẹp đống báo mà hai mẹ con dùng làm mâm ăn tối.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chị Mỹ nói tắm rửa cho thằng Pha là cách chị giúp nó sống dễ chịu hơn. Cả ngày ngoài đường với mẹ, Pha thích và được mẹ cho tắm mỗi ngày.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Đã đến giờ phải về rồi, Pha! – Không, con muốn tắm nữa!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Khi chị gọi con lên bờ, thằng Pha khóc vì không được nghịch nước nữa. Nó biết đâu sông Hồng giờ cũng đã ô nhiễm khá nặng.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thằng bé vất vả chạy theo mẹ. Đã đến giờ về.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Hai mẹ con vất và nhưng vẫn toát ra niềm hy vọng và lòng yêu đời lạc quan vô cùng tận.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chị Mỹ nói chị rất hạnh phúc cùng đứa con. Dù cho hai mẹ con phải sống không nhà và đi xin ăn qua ngày, nhưng mẹ con có nhau.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Mỗi ngày chị đi xin hoa quả các bà bán hàng ở chợ Long Biên cho, và tối chị về vứt những quả thối đi, để ăn những gì còn ăn được

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tôi đã đi theo hai mẹ con chị Mỹ suốt 2 tuần để cảm nhận tình mẹ con, cách sống giản đơn của hai người, và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Hy vọng tôi đã phản ánh trung thực những gì tôi thấy và cảm nhận được trong suốt thời gian 2 tuần tôi ở bên họ.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tác giả: Justin Maxon, sinh viên Mỹ. Ảnh chụp và được đưa lên mạng tháng 3/2007.

Em trai :: Thay đổi

Cuộc đời chẳng ai biết trước được, nhỉ?

Mấy cái bài này hăm dọa viết từ đời nào rồi, giờ mới ngồi lóc cóc. Ờ, thì đời, nói to tát thế, hay cuộc sống, chả ma nào biết chuyện gì sẽ xảy ra, thì thôi, phòng hờ trước vài thứ an tâm hơn.

Ở nhà có 2 đứa em trai, ai đọc blog trước chắc biết, mà đời nào anh lại chẳng lo cho em. Người ngoài vô nhà thấy Jaka này hay lớn tiếng với hai nhóc, chắc nghĩ ở nhà 3 anh em cơm chẳng lành, choảng nhau cả ngày, có khách mà còn thế.

Mà khoan, chơi với bạn bè 10 năm chắc gì đã hiểu nhau, vội nhận định làm gì. 3 nhóc này quý nhau lắm. Có điều, mình ko phải lúc nào cũng vậy, mà to tiếng cũng có cái ích: sau này ra đường có ai quát, nó chẳng bao giờ lấy làm phiền hay lo sửa lại cằm cho người ta. Viết bài này, và loạt bài khác cùng loại, lỡ xui bữa nào chẳng còn ở bên chúng nó nữa thì cũng có cái gì đó để lại cho hai đứa xài sau này. (Mà cũng chưa biết, tụi nó có coi blog mình không nữa )

::::::::::::::::::::::::::::::::

Chúng ta có thể thay đổi

Một ngày nọ, anh cố gắng đi tìm những bài học hay cho mình, hay, để làm người, một đấng nam nhi chẳng hạn. Chẳng biết các em có để ý những lúc anh sưu tầm xé mấy tấm lịch có lời các danh nhân hay không, đó là sự khởi đầu. Một ngày, anh nhận thấy mình đã có quá nhiều, nhưng chẳng nhớ bao nhiêu. Một ngày nữa, anh đến nhà sách, mới biết, mình điên đi sưu tầm lịch. Lời hay ý đẹp đầy cả nhà sách. Cả núi sách dạy làm người.

Ai nên người?

Đấy đấy, bài học người ta chẳng thiếu. Nói đâu xa xôi, 5 điều Bác Hồ dạy được học từ nhỏ đấy, mà nếu ai làm được thế, chắc cũng sớm thành vĩ nhân, chẳng đùa.

Chúng ta chẳng thiếu các bài học hay

Anh từng rất nhiều lần nói chuyện với các em rồi nhỉ, rằng, để học tốt nên làm gì, vì sao phải cư xử thế này, vì sao phải làm thế kia, truyền đạt lại cho các em những gì hay nhất mà anh biết. Anh cũng chẳng quên một điều trước khi bắt đầu: các em thực sự muốn gì? Hãy chọn một con đường và theo nó. Ngay cả không chọn gì cả cũng là một con đường, và với sự lựa chọn đó, ta sẽ lựa chọn một cuộc sống bấp bênh, dù, bấp bênh cũng có cái hay của nó.

Nếu chọn làm một nhạc sĩ, một họa sĩ, một nhà kinh doanh, hay nhà nghiên cứu, thì con đường đã vạch ra, rồi cứ thế mà làm. Vẽ mãi, chạy mãi, đọc sách mãi, thực hành mãi, không thành công thì mới là lạ. Chúng ta lười biếng phần nhiều là vì chúng ta chưa chọn một con đường. Hãy chọn, và bắt đầu.

Không bao giờ là muộn

Nhân vô thập toàn, người đời chả ai cái gì cũng giỏi, mà lắm khi cũng hay nói bậy, đại loại như, “muộn rồi con”, “giờ mà còn học gì nữa”. Bậy, sách danh nhân có kể lắm trường hợp 30 tuổi mới năng học và thành tài. Các em cứ tự tin cho một khởi đầu mới.

Vắn tắt

1kg nho ngọt, chất lượng tốn 25 nghìn
1kg nho rởm 5 nghìn
Một người siêng năng, chăm học chăm làm, biết quan tâm, sẽ giỏi
Một người dành nhiều thời gian chơi, thoải mái, vô tư, học ít, dĩ nhiên, sẽ dở ẹt
:: Đó là cái giá của việc chi dùng thời gian. Ừ, đời vẫn công bằng, vẫn gieo gì gặt nấy thôi, phải không…

PS: Nhờ Na hỏi thăm mới biết blog mình vẫn còn nhìu người ham coi… hầy, đáng tội, hứa quăng thêm mấy bài cho bà con ^_^

Chat chit 1

Hớ hớ… lâu lâu coi lại cũng dzui…

Jaka: hu a du
Jaka:
Friend: a friend
Jaka:
Jaka: đu ai nô dú?
Friend: nô
Jaka:
Friend:
Jaka: đen oai đu du oan tu nô mi
Friend: ờ fờ ren teo mi ờ bao du
Friend:
Jaka:
Jaka: oát đít đát oan teo?
Jaka:
Friend: nót bát,
Jaka: hu i xí? (ai nô đát ích mớt xì bi xi, nót him)
Friend: ai thin du nô xi
Friend: in 360
Jaka: ai đông ăn đờ xì tin
Jaka: í lộn, xì ten
Friend:
Friend: quen, du gô tu mai 360 pay, du quiu si
Jaka: chài
Friend: biết chưa?
Jaka: ô kê
Friend: hello
Jaka: dét
Jaka: ai xo ích
Friend: nai sờ tu mít du
Jaka: mi tu
Jaka:
Friend:
Jaka: a du inh cha păn?
Friend: nô
Jaka: chời
Friend: wai du du thin đát?
Friend:
Jaka: “đến Nhật rùi. Thời tiết thiệt là….ẹp”
Jaka:
Friend: (nói chuyện kiểu này vui nhưng mà tốn chất xám quá)
Friend:
Friend: nói dối đó
Friend: hehehehe
Jaka: ô kê
Jaka: ăn đờ xì tin gồi
Jaka: đờ vít nam mi con đát “xạo ke”
Friend:
Friend: sô fân
Friend: ai can xì top láp (nghĩ một hồi mới bít I cant stop laugh)
Friend:
Jaka:
Jaka: ô kê
Jaka: hu teo du ờ bao mi
Jaka: èn oát đít xi teo
Friend: oh, gót
Friend: aurore
Friend: sô…
Friend: ???
Jaka: chài
Jaka: pó tai
Friend: là seo?
Friend: seo lại tự hành hạ mìmh thế
Jaka: nó quảng cáo anh sao dzậy
Friend: hihihihihihi…bí mật
Jaka: hàng Nhật chất lượng Trung Quốc?
Jaka: tên kia, nghỉ, nghiêm
Friend: chào cờ chào
Jaka: nghe đây
Jaka: tèn ten ten ten
Jaka: tèn ten tén ten
Jaka: (ê thằng kia, mở lộn nhạc gồi)
Friend: Đòan quân VN đi….
Jaka: (đời tôi cô đơn nên iu ai cũng…)
Jaka: (bụp… hự… hự… hự… ự)
Jaka: (hát bậy… mún quậy hả… chát chát bốp bộp bộp)
Friend: may ai ét du?
Jaka: xong
Jaka: okê
Friend: hung dữ quá
Friend: choáng
Jaka: thấy anh hung chưa mà nói là dữ
Jaka: tên kia, bí mật hả, có nói ra ko hay là chờ ta oánh bật cái mí ra
Friend: ko nói
Friend: ko sợ quýnh
Friend: quýnh thì….
Jaka: chịu chớ bít seo
Friend: làm gì có chn đó
Friend: bức quá thì chạy chứ sao lại chịu nè
Friend: hehehehehehe
Jaka: hehe
Jaka: đúng rồi, bị oánh rồi… chạy
Jaka: hay hay
Jaka: bộp bộp… bụp… vỗ tay cái lào
Friend: bịch! –>hahahâha đáng đời
Jaka: đáng đời em
Jaka: tội nghiệp
Friend: đáng đời anh
Jaka: ò e í e
Jaka: em đi trên xe cấp cứu trông… xinh ra dấu phết
Friend: cười cười bị trượt vỏ chuối té
Friend: ghừ……..
Jaka: em đang ở nhà hay đứng ngoaì đường?
Friend: bằng bằng… chíu chíu…….., bùm…
Friend: uỳnh…….uỳnh
Jaka: em coi phim ma trận chưa
Jaka: thấy anh đang né đạn ko
Friend: tạch ,,,tạch,,,,,tạch……….
Jaka: coi phim Mặt nạ chưa
Friend: rùi
Jaka: thấy đạn bắn anh wài hổng chít ko
Friend: anh làm gì có cửa đó
Jaka: anhc ó cửa làm thần đèn cũng đc
Friend: ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh……
Jaka: bùm…
Jaka: nó biến thànhc on cá Thu rồi
Friend: ý ẹt , mùi gì kinh quá
Friend: “
Jaka: xẹt xẹt… xèo xèo
Jaka: chà, cá Thu chiên là ngon lắm đây
Friend: nghe đồn món chả cá ngon hơn
Friend: hehehehehe
Jaka: hả
Jaka: đứa lào dám gọi ông là chả cá
Jaka: mà hông viết hoa hả
Friend: ý xin lỗi
Friend: CHẢ CÁ
Friend: hehehehêheh đc chưa?
Friend: vừa già , vừa dữ , vừa khó tính
Friend: Thần Đèn, ăn sáng chưa?
Jaka: hôm qua ăn gồi
Friend: hay nhỉ,
Friend: vậy mai mới ăn tiếp fải hông
Friend: tiếc nhỉ, định mời anh đi ăn sáng nè
Friend: tiếc quá
Jaka: hả hả
Jaka: đâu có, đi lìn
Jaka: kêu tắc xi qua nhà anh nha
Jaka: anh chờ
Friend: ko
Friend: đổi ý rồi
Jaka:
Friend: kêu trực thăng qua nhà anh cho lẹ
Jaka: (114, có người bị khìn…)
Jaka: (cái gì, mày khìn thì có…)
Jaka: (tút… tút…)
Friend:
Friend: má ơi , hổng chịu đâu, cái chú này chọc con cười bể bụgn gồi
Jaka: (115, có người “nổ”…)
Friend: ghừ………………
Friend: cái gì
Friend: dám trù ta thi lại nhiều à
Jaka: (ê mày… kêu bệnh viện điên cho tao coi)
Friend: ghừ…….
Friend: ngoằm ngoằm…..
Friend: ực
Jaka: (chà… nó lại bị bệnh gì nữa vậy)
Jaka: (hic… con cái nhà ai bệnh tật đa dạng phong phú quá)
Jaka: thui… anh đi eng sáng đê
Friend: ko tiễn
Jaka: ha vơ ờ nai xì đây
Friend: ăn nhớ coi chừng bị mắc xương
Jaka: nai xì tu nô du
Friend: bai
Friend: mi tu
Friend: du tu
Jaka: (eng cháo lòng sao mắc xương ta… phải mắc… cười chớ)