Category Archives: Uncategorized
Suy tư ngày.1.khởi đầu
Ta là những suy tư của ta, điều đó cũng thật dễ hiểu. Tiếp xúc với những tư tưởng đẹp, tâm hồn ta trở nên thoáng rộng hơn. Như một thói quen, mỗi ngày lại tìm cho mình một suy tư để khởi đầu ngày mới. Chỉ là những ý nghĩ chợt nảy ra, chẳng vì sao, chẳng để làm gì, nhưng sẽ vương lại đến cuối ngày.
—
Suy tư 1
Ngoài phụng sự cho dân tộc ta bằng những cách rất riêng, rất mình, vô tư, say mê, thì ta còn một ước muốn trong đời, đi tìm những tinh hoa của thế giới, một chú chim bay mãi trên đôi cánh của mình.
Team building cho KPMG, 16.7.2011
Lần này là cho nhân viên KPMG. Thú vị, vì nghe rằng hầu họ là những sinh viên giỏi từ các trường nổi tiếng, tuyển chọn gắt gao. KPMG là mạng lưới gồm 138.000 nhân viên xuất sắc, hiện diện trên 150 quốc gia.
Đó là nghe, đọc, còn thực hư làm sao thì gặp mới rõ ^^ Bản thân thích làm các chương trình team building, một phần cũng vì trông thấy được những ý nghĩa và bài học mà nó mang lại. Vừa vui, giúp người còn lạ lẫm với nhau gần nhau hơn, và học lại những bài học không bao giờ là cũ: chúng ta có thể xây dựng một môi trường mà tất cả chúng ta đều thắng.
Trời giúp, nên hôm đó nắng đẹp. Sân vẫn còn ẩm, nhưng 153 đôi chân trẻ chắc chẳng ngại. Chương trình bắt đầu trễ 1 tiếng, nên mọi thứ phải tính toán lại. Các trò chơi xếp đã chặt, và chật, giờ phải tùy cơ ứng biến thay đổi, vừa chơi xong 1 trò là ngồi bắt đầu tính lại để đẩy tốc độ lên, và giới hạn thời gian lại. Cũng may là mình quen rồi nên cứ ngồi bấm tính thôi. Bảo một bạn team builder: ôi, thời gian đâu để mà lo lắng và hoảng loạn nhỉ, cứ thế mà làm thôi là hiệu quả nhất. Và mọi thứ cứ tiếp diễn…
12:35, kết thúc trò chơi thứ 3. Tiếp tục để mọi người nghỉ ngơi, ăn cơm, hay tiếp tục. Một quyết định rất khó, vì nếu mệt quá chẳng ai muốn tham gia thì toi
Trút hơi tàn, cho một lời động viên, khuyến khích cho chặng cuối cùng của cuộc hành trình team building, cho trọn vẹn và ý nghĩa. Thích nhất phải là lúc mà tất cả đều đói meo, mà vẫn tiếp tục, là mỗi chúng ta mạnh hơn, là team đã mạnh hơn.
13:05 Trò chơi kết thúc. Chẳng thể ngờ, lúc ấy, dẫu mệt và đói, KPMG vẫn còn sung sức cho những tiếng hô, đồng sức. Dẫu mình chia sẻ về ý nghĩa chương trình ít hơn dự kiến, qua các chia sẻ của một số thành viên xung phong, có thể thấy, họ đã hiểu và cảm rất tốt, và chia sẻ thông điệp qua những trải nghiệm thật sự.
Liệu bài học còn đọng lại trong bao lâu, chiều, tối hôm ấy, 1 tháng sau, hay nhiều năm sau như một người bạn mà mình đã chia sẻ thông điệp về team building? Chẳng biết. Chỉ một điều chắc chắn: chúng ta luôn cần học lại những bài học đẹp ấy, bởi vô tình ta quên, hay vì ta cần học sâu hơn.
Ta lại bước đi…
Cái nghĩ hôm nay: chọn
Viết cho bạn, bạn gọi là đệ tử, cho vui thôi ấy mà. Rồi, nghĩ lâu quá chẳng viết blog, thôi thì mình cứ chia sẻ đây, chẳng may ai đó cần tới nó.
Một cái nghĩ hôm nay
Test
Thế giới mơ :: 1

Hôm nay, chiều vàng cả bầu trời… Bỗng thấy mình ngẩn ngơ, nhìn ngắm nó, choán, ngợp… Bỗng sợ, sợ nó trôi đi, mất, lần nữa. Từ lâu đã mong cảm giác này, chìm trong nó, và không bao giờ bước ra nữa.
Chiều sập… ánh vàng rực chóng thành đục, xám đi… để bóng đêm lại bày những trò quen thuộc…
Mình làm sao thế này? Liệu thế giới của những điều kỳ diệu ấy có tồn tại không? Liệu mình có thể ở lâu hơn trong nó, dẫu chỉ một lần? Hay, bước vào nó mỗi khi mong muốn?
Is that just my own’s illusion?
Lời mời thưởng trà ^_^

Trong blog HUG PART 1 mình có nói về Trà Việt, those are great guys. Mình mới tham gia khóa huấn luyện trà nô kéo dài 5 buổi học, tức một người biết tí chút về văn hóa trà Việt và cách pha trà. Ngày mai thứ bảy sẽ phát bằng chứng nhận và trổ chút tài mọn phục vụ trà cho bạn bè bà con.
Nếu bạn muốn tìm hiểu những nét độc đáo của trà Việt, những con người trong câu lạc bộ, để mình phục vụ trà và cùng ngồi đàm đạo (nói chuyện linh tinh í mà ^_^), bạn có thể đến phòng trà bên trong Nhà văn hóa Thanh niên vào ngày mai từ chiều 3h -> 9h, và từ 3h -> 7h chủ nhật.
Hẹn gặp nhé
Chả Cá ![]()
Về quê :: Lễ hội Chăm

Ảnh: Đang làm lễ
Ừ, cuối cùng thì cái mong ước be bé cũng đã xong: cái thư viện nho nhỏ và nhà trưng bày văn hóa Chăm. Hy vọng nó sẽ hữu ích với mọi người trong làng, đặc biệt là các bé dễ xương…
Cũng sắp khai trương quán cà phê và sửa sang lại shop ở quê, lại định trổ tài… thiết kế từ trên trời rơi xuống… Bó tay hehe… ![]()
Ngày mai về, hy vọng là sẽ xong việc sớm để có thể pha trà cho bạn bè sau khóa trà nô ở Trà Việt ngày T7 và CN này.
Thời gian: tổ chức mỗi năm một lần vào tháng 7 Chăm lịch, rơi vào khoảng cuối tháng 9 đầu tháng 10 Tây lịch
Ý nghĩa: tưởng nhớ các vị nam thần (Ppo Klaung Giray, Ppo Rome…), tưởng nhớ ông bà tổ tiên, trời đất đã phù hộ độ trì
Diễn tiến:
– Ở các đền tháp: là nơi diễn ra lễ hội chính thức và long trọng. Có 3 đền tháp đó là đền Ppo Inư Nưgar ở palei Hamu Tanran – Hữu Đức, tháp Ppo Klaung Giray, Ppo Rome ở palei Thwơn – Hậu Sanh. Lễ hội được tổ chức cùng một lúc ở 3 địa điểm trên, cùng ngày giờ và cách hành lễ.
* Các lễ gồm: lễ rước trang phục vua, lễ mở cửa tháp, lễ tắm thần, lễ mặc trang phục, cúng thần.
* Thành phần ban tế lễ ở các tháp cũng giống nhau gồm: Ppo Dhia – Cả sư làm chủ lễ, Ong Kadhar kéo đàn rabơp và ngâm thánh ca, Muk Pajuw – bà bóng dâng lễ vật lên các vị thần, Camưnei – ông từ chủ trì lễ tắm tượng và một số vị paseh phụ lễ.
* Lễ vật dâng cúng: 1 con dê, 3 con gà làm lễ tẩy uế đất tháp, 5 mâm cơm, canh cúng và thịt dê, 1 mâm cơm muối vừng, 3 cỗ bánh gạo và hoa quả, còn có rượu, trứng, trầu cau, xôi chè…
Sau phần lễ là phần hội ở các palei như diễn văn nghệ, múa hát ở sân bóng, tổ chức hội chợ, ăn uống tại nhà… Tùy palei (làng) mà có tổ chắc ăn Katê hay không, quy mô tổ chức cũng khác nhau. Năm nay làng Chakleng – Mỹ Nghiệp quê mình sẽ tổ chức lớn, hứa hẹn sẽ đẹp và lớn hơn năm ngoái.
* *
Ngày 11 này sẽ bắt đầu lễ hội Katê, lên tháp… Nếu bạn nào muốn về chơi, thì tớ sẽ sẵn sàng làm guide, giới thiệu về lễ hội, con người, lối sống và hàng mớ thứ linh tinh khác. Cái khó duy nhất: có xe thì sẽ tiện hơn rất nhiều cho đi lại, đi biển Cà Ná hay Ninh Chữ, đi các tháp. Thuận lợi: ăn ở không phải lo ^_^ Nếu bạn đi thì 10 đi, 13 về là ắp rồi.
Ai ham dzui thì đăng ký trước nhé. Có thể mai đi, T6 về, 10 lại đi, 14 về. Tiếc, máy ảnh hỏng mà chưa mua cái mới… huhu…
Thui, chúc mọi người tuần mới vui vẻ heng ![]()
Một số hình ảnh


HUG :: Part 1

Ảnh: Ham dzui, đi theo đội văn nghệ, ai dè bị đè è cổ vác đồ… hức… (2004)
À, cảm ơn Mèo đã hug nhé, với những lời dễ thương mà Jaka cũng chẳng dám nghĩ mình được thế. Nhưng, lời có nói ra mới hiểu nhau nhiều hơn, nhỉ.
Jaka định viết hug đáp ngay, mà nghĩ, hug ai đây nhỉ, lại thành rất khó. Quen nhiều bạn, mỗi người đều mang một vẻ đẹp riêng, đều có cái gì đó đáng quý mà ta chẳng thể đem so sánh cân đo như khoai gạo. Hum ni quyết định viết hug, để bạn hiểu mình nghĩ thế nào về bạn, để bạn thấy được những điều tốt đẹp ở bạn mà đôi lúc bạn chẳng nhận ra.
Nhưng với nhiều người, bạn lại là một người bạn thật khó thay thế
HUG là gì? Nếu TAG là 10 điều tự sự về bản thân bạn, thì HUG là cảm nhận của bạn về 12 người trong friendlist mà bạn yêu quý. Bạn cũng cần thông báo cho 12 người đó rằng họ đã đc (thay cho bị
)) hug, và các bạn đấy sẽ tiếp tục hug nếu muốn.
1. ESC: English Speaking Club. ESC là một nhóm mà mình được biết đến đầu tiên, một tập thể những người bạn trẻ, năng động, rất ư dễ thương, biết quan tâm đến nhau như anh em của một gia đình, đóng góp sức mình vì một lợi ích chung. Các thành viên tiếng Anh đều rất vững, việc mở rộng quy mô của CLB sẽ chẳng giúp các English skill của organizers tốt hơn, mà chỉ tạo ra những nhiệm vụ tốn nhiều thời gian tiền bạc và công sức hơn, nhưng các bạn đã tiếp tục bước đi, nghiêm chỉnh. Chính điều này đã làm mình yêu mến và quyết định cùng chung sức với ESC. Dạo ni đang có tí trục trặc, hy vọng ESC sẽ ESC – forever in my heart. ^_^
2. Saigonhotpot: biết đến SGHP cũng là ham vui. Nhưng khi vào rồi, thấy quý các bạn với một ước muốn trong sáng, vô vị lợi: để Sài Gòn với những vẻ đẹp của nó đc biết đến nhiều hơn, bởi người trong nước cũng như nước ngoài. Thành lập một CLB đón khách nước ngoài, tổ chức các chương trình sinh hoạt giao lưu trong khi hầu hết đều là sinh viên trẻ, kỹ năng guide chưa có, kinh nghiệm tổ chức còn yếu, đòi hỏi sự dũng cảm và ý chí kinh dị. SGHP đã ra đời và gây được tiếng vang. Dù gặp rất nhiều khó khăn về tài chính và kinh nghiệm, SGHP vẫn là một tập thể mạnh và tiếp tục cống hiến, bởi các thành viên biết yêu thương và san sẻ niềm vui nỗi buồn cũng như công việc. Thế, mình lại chen chân vào… ![]()
3. FE: Friends of environment. Một người bạn giới thiệu đến tham gia cùng FE, vui chơi là chính. Khi vào rồi, lại bỡ ngỡ bởi những lý tưởng cao đẹp mà nhóm đặt ra: cho một môi trường xanh sạch hơn, với các chương trình quy mô khá lớn và bài bản được tổ chức. Thật lạ bởi, họ phần đông cũng là sinh viên, dành nhiều thời gian công sức của mình cho… một cái gì đó mà chẳng mang lại lợi ích cho bản thân. Có đáng yêu không?
4. CLB Trà Việt: Mới quen mọi người, chưa thân, nhưng thấy rất hay. CLB với hướng đi hình thành và, khôi phục quốc trà, đã cho mình thêm niềm tin vào những điều kinh dị mình sẽ làm, trong tương lai. Cảm ơn Trà Vịt, à, CLB Trà Việt nhé
5. Nam: Ê cu đen… Tau chẳng bít phải nói thế nào mới đúng cái tau nghĩ, nhưng tau thấy tau may mắn khi học chung lớp với mài 3 năm cấp 3. Đôi lúc ngồi chung bàn nhưng thầy cô thường không thích hai cái máy nói ngồi kế bên, công suất tăng 3 thì mệt. Vui tính, tốt bụng, nhiệt tình, chịu chơi, hiền lành, đáng quý, và thấy mình có thể chia sẻ mọi thứ đắng cay chua mặn cùng mài (mí thứ ngon ngọt thì đừng hòng nhá), học đc cái kiểu nói: ê, cho tau gởi lời hỏi thăm đến 2 đứa nó ở nhà heng ^^ Tau chả bít, nhưng, cảm ơn mài nhìu nha cu. Mí bữa trước thất hẹn, chỉ sợ mài giận tau…
6. Tuyên-Sơn: Hai bạn Chăm, là hai trong những kẻ điên mình biết. Điên vì đã cùng mình làm những điều chẳng ích lợi gì cho mình, làm cật lực để cho người ta xỉ vả sau lưng, thức khuya dậy sớm vì nó, thế nhưng vẫn vui. Biết ơn hai bạn nhiều đã giúp mình làm quen với các bạn Chăm khi mình ở thành phố chẳng quen được mấy ai. Cảm ơn hai bạn nhiều, những ngày chơi chung, ngủ chung, kể về những ước mơ. Mình vốn kém văn, chẳng biết nói thế nào mới hay, thì đành gói gọn suy nghĩ của mình: mình tự hào được là bạn của hai bạn. Cố gắng nhé quãng đời phía trước.
7. Anh Phương Hùng: Có những tác phẩm nghệ thuật có rất nhiều cách giải thích khác nhau, cách diễn giải khác nhau, và cảm nhận cũng khác nhau, lắm lúc lại rất khác với cảm xúc ban đầu của tác giả khi sáng tác. Một viên bi đỏ có thể chỉ đẹp và lạ với một số, nhưng lại là cả một thời thơ ấu với một số khác. Em hiểu anh theo một nghĩa mà em nghĩ sẽ chẳng thay đổi cách nhìn nếu có biết rằng anh không hẳn như thế. Em sẽ nói cảm nhận của em, xem đúng được bao nhiêu nhé. Em thấy anh may mắn, và dũngc ảm bước ra khỏi những khung sắt cũ kỹ, đi theo bước chân của mình, dám thể hiện mình, có những trải nghiệm riêng, dù cũng lắm trầy trật, nhưng vui sướng với cảm giác đc tự do hơn. Thế giới riêng, và thế giới của đám đông, anh đấu tranh hàng ngày để không bị nó nuốt chửng, để mình còn là mình. Anh biết không, em thích anh vì anh đã làm điều mà em mong ước, nhưng không như game, em chỉ có 1 mạng để chọn 1 con đường, và em đã không chọn nó. Em vui chỉ vì được biết đến anh.
8. Thầy Phúc – cô Châu: dạy tiếng Thái ở ĐH. Thế nào nhỉ, em rất ấn tượng về thầy và cô: nhiệt tình, tận tâm, tốt bụng, dễ mến, uy tín, giỏi giang, yêu quý các sinh viên của mình. Thầy cô đã không chỉ truyền đạt kiến thức, thầy cô còn là một tấm gương sáng cho các em. Em chỉ tiếc, em chưa là sinh viên giỏi, để xứng đáng với sự quan tâm của thầy và cô. Em biết ơn nhiều lắm…
(to be continued…)
Trẻ con 3 :: Đồng quê

Ảnh: Một bé đến xem tập văn nghệ, hè 2005
Hè… sau một tháng tổ chức phong trào, mệt nhoài, tự thưởng cho mình 2 ngày tự do, trở về cánh đồng yêu.
Gió quê mát rượi, cánh đồng xanh trải dài như thách thức đôi chân lang thang. Chạy men bờ ruộng đến giữa khoảng rộng, giang tay đón gió, nhắm nghiền đôi mắt, gió thơm.
Về, ghé nhà cô chơi một chốc. Nhà cô có khách, một người quen, vài người không. Ừ thì vào chơi, chẳng may quen thêm vài người cũng hay. Mọi người cười nói tự nhiên, chỉ có một bé gái khoảng lớp 4, là có vẻ lạc lõng giữa những người lớn. Ừ, khi bé mình cũng từng thế, đi nhà cô chú chơi chán lắm. Người lớn chỉ nói chuyện gì đâu, chẳng quan tâm tới mình, ước ra ngoài kia chơi hoa cỏ cây hay ghẹo con mèo đang chơi với cái bóng.
Ngồi đăm chiêu nghĩ cách làm bé vui. Lân la hỏi tên, chẳng trả lời. Ớ, thua rồi
Làm lại, hỏi tên, tuổi, lớp mấy. Không trả lời. Èm…
Bé có vẻ lạ lắm, dè chừng, như một cánh cửa đóng. Thế là đi hỏi người khác về bé: tính tình nó khó chịu từ lâu rồi.
Nghe không giống Jaka lắm. Kiên nhẫn, thử vài lần nữa xem. Bé có bong bóng. “Anh mê chơi bóng, mà hồi nhỏ chả chẳng mấy khi được chơi” và tìm cách cướp, dĩ nhiên là theo cách rất childish. Bé chạy trốn trong phòng, thế là “Ghét…”, cầm gối chọi… Bé giận, chọi lại. Hai bên phang nhau. Èm…
Thành công bước 1. Tiếp tục nào… Làm các trò điên: mặt biến dạng, làm khỉ, các động tác kỳ dị… bé cười. Èm…
Bé bắt đầu nói, dỗi, nũng nịu, rất bé con, và rất con gái… Ầy…
Bé từ lâu ở trong các dãy phố, ít đi đâu, và ít đc đi đâu. Chậc, chắc là bố mẹ quản chặt nữa rồi. Nhìu bậc cha mẹ vui tính quá. >_< Rủ bé ra ngoài sân chơi, hái hoa cho bé, bắt cả bướm. Bé có vẻ thích, và lạ về chú bướm. Ừ, phải rồi, ở trong nhà mãi mà. Có bao giờ chạm vào một chú bò chưa? Chưa… Một ý nghĩ quen thuộc lại đến: dẫn bé đi một vòng, nhìn ngắm chiều quê. Bé bảo sợ – chẳng sao đâu, có anh đây, chỉ đi một chốc rồi về, ở trong này chán lắm nhỉ. Thế là bé lên xe. “Ngồi phía trước để ngắm cảnh rõ hơn nhé, sẽ tuyệt lắm đấy”
Xe chạy dọc con đường, hai bên là đồng lúa, gió chiều thổi mát rượi, bé thích lắm. Dừng xe lại, dẫn bé vào giữa những cánh đồng lúa, bé sợ, phải dắt tay dạo bước trên bờ ruộng gồ ghề
– Anh ơi, có con gì kìa? Nó nhỏ xíu
– À, con chuồn chuồn kim đó
– Anh ơi, có con gì nữa này
– À, ốc đấy
– Nó có cắn không?
– Không đâu, nó hiền lắm, bắt nó thử đi
– Em sợ lắm
– Đây này…
– Cái gì kia?
– Trứng ốc đấy
– Đẹp quá
– Đây anh hái cho
– Anh ơi, em làm vỡ trứng rồi… Tội nghiệp mấy con ốc con quá
– Không sao đâu, trứng mới ra, chưa thành ốc con đâu (trấn an bé í mà)
– Cánh đồng đẹp quá, từ đó em chỉ nhìn từ xa, chứ chưa bao giờ đc đi thế này
– Em muốn đến gần mấy chú bò không?
– Em sợ lắm
– Không sao đâu, bò rất hiền, thấy không
Dẫn bé đến gần các chú bò, bé rất thích, cười tít cả mắt. Sau đó hai anh em leo lên xe đi về phía con sông Lu, dọc theo bờ, vừa kể cho bé nghe thật nhiều thứ. Chốc chốc lại dừng, hái cho bé vài bông hoa xinh, gọi tên nó, đính trên mái tóc êm. Bé chẳng biết tên loài hoa nào cả. Bé vui, kể nhiều lắm…
Ừ, tuổi thơ vẫn là tuổi thơ. Bé rất dễ thương, biết vâng lời cha mẹ, chứ chẳng phải tính tình khó chịu như ai đó bảo. Ngẫm lại, thấy tội bé quá, cũng chỉ giúp bé được một chiều vui. Bé sẽ trở về nhà, trở lại với cuộc sống sống cũ, tẻ, nhạt. Và mơ về những cánh đồng, con diều, những chú bò nhăn răng gặm cỏ, à lộn, cặm cụi phực cỏ.




