Sông Lu mùa nước về

Sông Lu mùa nước về

Sinh nhật âm thầm đi qua. Những ngày hối hả như không kịp ngừng cho một cái ngoái lại. Đi lấy chiếc xe gửi từ Đà Lạt, băng qua những con đường chủ nhật vắng lặng, tiếng gió rít qua tai, nghe như quê hương.

Ừ. Bỗng nhớ quê, nhớ những đêm trăng, cũng đẹp và yên bình như đêm nay, những lúc nằm dài trên cánh đồng đầy gió và tiếng lặng của vũ trụ, vẩn vơ những ý nghĩ lãng mạn về đời người, đời mình, cho đến khi cơn buồn ngủ len vào mí mắt, cựa mình ngủ sau cái ngáp thật dài.

Bỗng thèm một chén rượu thơm, một vài người bạn, một chút gì đó nhâm nhi, thinh lặng, viết vội cho nhau những câu thơ gió mây gắm gửi qua sợi chỉ linh hồn. Hoàn toàn vắng lặng, để ta thấy nhau, cảm nhận được sự tồn tại của nhau, những toan tính đời và người bám vẩy bấy lâu tan chảy vào ánh đẹp dịu dàng của trăng.

Và nhớ, những lúc xa quê, gặp những con người thật lạ lùng, nhớ da diết, bởi thân xác dù thế nào, linh hồn họ cứ đáng yêu như thơ trẻ…

Đêm nay thật đẹp…