Lấy ít làm nhiều, lấy rộng làm sâu

Sống, thích để đôi chân mình tự do, đi đến nơi nào nó muốn
Như chiếc lá
Như cơn gió
Bồng bềnh trong chính nó

Những ngày này, bỗng đẻ thêm nhiều… gọi bằng nghề thì không phải, thôi thì cứ kể ra. Dạy guitar, dạy thuyết trình, hướng dẫn team building, dạy cách học tiếng Anh, ca hát, hướng dẫn về cuộc sống, làm thơ, thích sáng tác nhạc, định làm phim ngắn, sẽ mở quán cà phê… Em trai, bạn bè bảo, anh định làm chín nghề ấy à? Ừ, chắc nói qua lăng kinh “một nghề cho chín còn hơn chín nghề” ấy nhỉ. Mà, thế nào là “hơn”?

Chỉ thấy mình đang sống, mỗi lúc tràn đầy hơn. Thấy mỗi việc mới mình đang làm, là mình hiểu sâu sắc hơn. Thì chín nghề cũng hay, nhỉ? Lắm lúc, cũng nhiều bạn hỏi, và mình chỉ cười bảo, cái ấy mình chưa rõ. Cũng từ thói quen không thích học nhiều, mà thích học biết những cái mình đã học. Học thật chậm, nên thành sâu, và thấy mình có rất nhiều.

Ta nghe họ nói về mọi thứ
Nói rất nhiều
Ta đã hỏi: ác là gì? nhiều bộ mặt nghĩa là thế nào? thế nào mới được gọi là xấu? đâu là ranh giới? thành bại.hơn kém.khôn khờ.giàu nghèo.nhơ sạch.đẹp xấu.
Ta đã bảo: nếu chẳng tìm được ranh giới nó, thì còn nói nhiều về nó làm gì. cất đi nỗi sợ hãi, và bước đi
Như chiếc lá trôi về trong trẻo của mưa
Óng ánh của nắng
Hay cái vẫy nước mềm mại của một cái đuôi cá

Sống như mình vốn thế…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>