
Bộ óc chúng ta từ lâu đã hoạt động theo những cách khác nhau, nó sẽ tiếp thu và nhận thức thế giới khác nhau. Nên chẳng lạ, khi chúng ta có cảm giác không hiểu nhau.
Mình đã quen đặt ra những khái niệm riêng về mọi thứ, đôi lúc giống với mọi người, lắm lúc không. Âm nhạc, với mình, như là một chiếc cầu nối cho những giấc mơ. Những giấc mơ ấy, sẽ chẳng có ai cảm được nó, mình biết, và nó tuyệt diệu đến mức, mình từng nghĩ, sẽ sẵn sàng đổi 50 năm để được một ngày sống trong nó.
Có những giai điệu dành cho cả thế giới
Đứa em trai mở một bài nhạc, ngay từ những giai điệu đầu, mình đã rơi vào mê man, không còn cảm giác về thế giới xung quanh, đôi mắt nhìn thấy một thế giới thật khác lạ. Và bừng tỉnh khi đứa em chuyển sang bài khác. Mình thật lạ, nhỉ.
Thế là bắt nó chép sang máy mình. One man’s dream. Ngụ ý của tác giả là gì? Câu chuyện đó là gì? Vì sao lại là nhạc cụ đó, những nốt nhạc đó đi với nhau? Vì sao chỉ có chúng mới đưa mình vào những giấc mơ đó? Phải chăng chính người nhạc sĩ cũng mê man?
Có thể bạn sẽ chẳng có cảm giác giống mình. Ừ.
Bạn có thể yêu không như thế giới này đang yêu?
Có thể sống không như thế giới này đang sống?
Có thể trao nhau nụ cười, không như thế giới này vẫn trao?
Nghe nhé
http://gilaipraung.com/jakamusic/onemansdream.mp3
có những bài hát, tất cả chê là tầm thường, nhưng lại có một người khóc với nó. Có những bài hát nhân loại mê say, nhưng chỉ một người trong một giây nào đó, nghe thấy thế giớ vỡ nát trong tim mình…
Tuyệt diệu!!!
Lâu rùi mới ghé thăm nhà anh đó!
Bài này nghe quen quá! Anh Jaka có nghe bài Caravan ko? Cm hơi vô duyên nhưng “đúng hệ” rùi nên chẳng biết diễn tả như thế nào hết cả! Chỉ biết im lặng và lắng nghe…
ừ, âm nhạc là thế
nhiều bài nhạc bây giờ nghe vui tai lắm
@orlan: welcome
Caravan á, bài đấy anh thích, nhưng ko mê bằng một số bài khác, sẽ giới thiệu sau heng ^^
bai hat nay hay do, nhe nhang, ngot ngao , nghe co cam giac nhu co j do em dem ma rat mong manh
ho* , e cung thik am nhac lam’
.A` , noi chinh xac ho*n la` Yeu roi`
. hehe