Những con người cầm súng giết nhau, có gì đẹp đẽ trong đó không? Chiến tranh tang thương chết chóc, con mất mẹ, vợ mất chồng, anh mất em, mỗi lần nghe mỗi lúc đau lòng, muốn rơi nước mắt, có gì hay ho mà ngợi ca?
Có đáng lên án không? Vì chỉ có lên án chiến tranh, mới ít chiến tranh hơn.
Nếu vậy thì có gì hay ho mà mỗi năm bỏ tiền tỷ ra xây dựng đền đài chiến sĩ? Để các mẹ già phải đói? Không xót lắm sao…
Bên ta đã giết đc bao nhiêu tên giặc, bao nhiêu xe tăng và máy bay… Chừng nào những lời ngợi ca cái chết và chiến tranh mới dừng lại? Chừng nào bức tường người và người mới bị phá vỡ?
Ngợi ca sự quả cảm, những con người quên mình vì quê hương, nhưng đừng gieo rắc thù hận sang thế hệ tiếp sau. Bởi những ai từng cầm súng giết đồng loại, dù ở chiến trường, hay ở trường bắn, cũng xót đau và ám ảnh. Thì hãy thôi kêu reo “thế lực thù địch” trên truyền hình cho triệu chúng dân, làm con người ngờ vực nhau, mang tâm xấu trong mình. Để khi có mâu thuẫn, người ta nghĩ ngay đến đạn dược và súng ống. Có đáng buồn ko?
Hãy để thế hệ trẻ học bao dung, rộng lượng, và nhân văn. Ngợi ca hòa bình, chúng ta sẽ có ước mơ, và sẽ xây dựng đc một xã hội hòa bình. Đúng vậy không?
và thế giới này

What
lies
behind the sight
what
hides
underneath the lines
Đồng ý với quan điểm của anh Jaka. Lần trước cà ri dê anh mua đâu có ngon, nhưng em đâu có chê! Khi nào anh rảnh nhớ hú em hen!kekeke
đúng