
Ảnh: Một bé đến xem tập văn nghệ, hè 2005
Hè… sau một tháng tổ chức phong trào, mệt nhoài, tự thưởng cho mình 2 ngày tự do, trở về cánh đồng yêu.
Gió quê mát rượi, cánh đồng xanh trải dài như thách thức đôi chân lang thang. Chạy men bờ ruộng đến giữa khoảng rộng, giang tay đón gió, nhắm nghiền đôi mắt, gió thơm.
Về, ghé nhà cô chơi một chốc. Nhà cô có khách, một người quen, vài người không. Ừ thì vào chơi, chẳng may quen thêm vài người cũng hay. Mọi người cười nói tự nhiên, chỉ có một bé gái khoảng lớp 4, là có vẻ lạc lõng giữa những người lớn. Ừ, khi bé mình cũng từng thế, đi nhà cô chú chơi chán lắm. Người lớn chỉ nói chuyện gì đâu, chẳng quan tâm tới mình, ước ra ngoài kia chơi hoa cỏ cây hay ghẹo con mèo đang chơi với cái bóng.
Ngồi đăm chiêu nghĩ cách làm bé vui. Lân la hỏi tên, chẳng trả lời. Ớ, thua rồi
Làm lại, hỏi tên, tuổi, lớp mấy. Không trả lời. Èm…
Bé có vẻ lạ lắm, dè chừng, như một cánh cửa đóng. Thế là đi hỏi người khác về bé: tính tình nó khó chịu từ lâu rồi.
Nghe không giống Jaka lắm. Kiên nhẫn, thử vài lần nữa xem. Bé có bong bóng. “Anh mê chơi bóng, mà hồi nhỏ chả chẳng mấy khi được chơi” và tìm cách cướp, dĩ nhiên là theo cách rất childish. Bé chạy trốn trong phòng, thế là “Ghét…”, cầm gối chọi… Bé giận, chọi lại. Hai bên phang nhau. Èm…
Thành công bước 1. Tiếp tục nào… Làm các trò điên: mặt biến dạng, làm khỉ, các động tác kỳ dị… bé cười. Èm…
Bé bắt đầu nói, dỗi, nũng nịu, rất bé con, và rất con gái… Ầy…
Bé từ lâu ở trong các dãy phố, ít đi đâu, và ít đc đi đâu. Chậc, chắc là bố mẹ quản chặt nữa rồi. Nhìu bậc cha mẹ vui tính quá. >_< Rủ bé ra ngoài sân chơi, hái hoa cho bé, bắt cả bướm. Bé có vẻ thích, và lạ về chú bướm. Ừ, phải rồi, ở trong nhà mãi mà. Có bao giờ chạm vào một chú bò chưa? Chưa… Một ý nghĩ quen thuộc lại đến: dẫn bé đi một vòng, nhìn ngắm chiều quê. Bé bảo sợ – chẳng sao đâu, có anh đây, chỉ đi một chốc rồi về, ở trong này chán lắm nhỉ. Thế là bé lên xe. “Ngồi phía trước để ngắm cảnh rõ hơn nhé, sẽ tuyệt lắm đấy”
Xe chạy dọc con đường, hai bên là đồng lúa, gió chiều thổi mát rượi, bé thích lắm. Dừng xe lại, dẫn bé vào giữa những cánh đồng lúa, bé sợ, phải dắt tay dạo bước trên bờ ruộng gồ ghề
– Anh ơi, có con gì kìa? Nó nhỏ xíu
– À, con chuồn chuồn kim đó
– Anh ơi, có con gì nữa này
– À, ốc đấy
– Nó có cắn không?
– Không đâu, nó hiền lắm, bắt nó thử đi
– Em sợ lắm
– Đây này…
– Cái gì kia?
– Trứng ốc đấy
– Đẹp quá
– Đây anh hái cho
– Anh ơi, em làm vỡ trứng rồi… Tội nghiệp mấy con ốc con quá
– Không sao đâu, trứng mới ra, chưa thành ốc con đâu (trấn an bé í mà)
– Cánh đồng đẹp quá, từ đó em chỉ nhìn từ xa, chứ chưa bao giờ đc đi thế này
– Em muốn đến gần mấy chú bò không?
– Em sợ lắm
– Không sao đâu, bò rất hiền, thấy không
Dẫn bé đến gần các chú bò, bé rất thích, cười tít cả mắt. Sau đó hai anh em leo lên xe đi về phía con sông Lu, dọc theo bờ, vừa kể cho bé nghe thật nhiều thứ. Chốc chốc lại dừng, hái cho bé vài bông hoa xinh, gọi tên nó, đính trên mái tóc êm. Bé chẳng biết tên loài hoa nào cả. Bé vui, kể nhiều lắm…
Ừ, tuổi thơ vẫn là tuổi thơ. Bé rất dễ thương, biết vâng lời cha mẹ, chứ chẳng phải tính tình khó chịu như ai đó bảo. Ngẫm lại, thấy tội bé quá, cũng chỉ giúp bé được một chiều vui. Bé sẽ trở về nhà, trở lại với cuộc sống sống cũ, tẻ, nhạt. Và mơ về những cánh đồng, con diều, những chú bò nhăn răng gặm cỏ, à lộn, cặm cụi phực cỏ.
@đau giò: hự hự pụp pụp…
@&*$%#: ai cũng bất bình thường theo cách riêng của mình ^^
to mo wa, ko bit Jaka la nguoi nhu the nao nhi?
Bé dễ thương đáo để; vậy mà đi chơi với anh Jaka. He!
tên kia… hổng wen nha
tuổi mộng mơ… ai đã nhốt… giữa các con phố rộng… những bức tường…
ngày trưởng thành…cánh bay xa….thoát khỏi lồng son…bé mong ngày khôn lớn…^__^
tội nghiệp pé quá, đi chơi với anh Jaka [ổng y như khỉ ý, toàn khoái nhe răng cười hù thiên hạ ko hà, pé đừng sợ nhé:p Chị đi với ổng hoài nên chị biết mờ:p] Again, chia bùn cùng pé dễ xương, đáng iu lần nữa vì đã tin lầm…tinh tinh
) (cho dzừa cái tội đi chơi dzìa ko mua quà cho Nhóc
))
hum nay đi xuống Thủ đức với con Chim, đi xe máy, gặp nguyên đàn bò, hai đứa sợ wá, fải way đầu xe đi đường vòng tránh tụi nó… T.T