
Ảnh: Trong lúc tập văn nghệ lễ hội Katê 10.2005
Hồi còn học võ Karate, cô giáo hơi bận, nên mình dạy lớp đai trắng, lâu lâu kiêm luôn đến đai tím, bởi dù sao cũng già nhất đám. Ừ, dạy vầy nghe oai, nhưng thật ra, đứng lớp vậy thì thời gian tập ở nhà phải tăng lên, vì ở trên lớp chỉ nói miệng, chứ vận động ít lắm.
Dù sao, nó cũng cho mình những kỷ niệm, trải nghiệm quý, khó quên.
Trong lớp có đủ độ tuổi, có anh, có chị, có em và ghiền nhất là các bé. Nói chuyện và động tác rất dễ thương. Hay đùa với chúng, chơi các trò con nít, chạy vòng quanh. Khi mình đến lớp, chúng cứ la toáng lên và bắt đầu… đuổi bắt. Ừ, trẻ con mà. Chạy mệt rồi thì ngồi nghỉ, cho cả đám leo ngồi trong lòng, thích. Trẻ con khi bắt chuyện đc, thì thích nói chuyện lắm. Chúng sẽ kể rất nhiều, rất tự nhiên như chúng vốn thế. Có một câu chuyện làm mình nhớ mãi.
Có một bé, mới lớp 4, bảo bé rất mệt, và đôi lúc buồn. Ừ, lạ, sao thế? Vì suốt ngày phải học. Sáng học tới trưa, chiều lại học, về chưa kịp làm gì tối học thêm, và lại còn học organ nữa, kể cả ngày chủ nhật, chẳng có thời gian chơi. Mỗi lần muốn đi chơi, thì phải trốn học thêm, trốn ba mẹ.
Bỗng thấy hiểu bé hơn, thương bé hơn
Bố mẹ lại hay la mắng, đánh đòn mỗi khi làm sai. Bé chẳng bao giờ muốn làm ba mẹ buồn, vì thương bố mẹ mà bé cố gắng, nhưng lại cảm thấy rất mệt. Bé học võ, vì muốn chơi với các bạn, nhưng như thế, buổi tối sau khi về vẫn phải học, khuya hơn.
Bỗng thấy mình vô dụng, xấu hổ
Bé thôi tập võ sau 1 tháng học
Họ vẫn bảo, vì tương lai của các con sau này, nhưng có phải đã hủy hoại tuổi thơ của đứa con yêu? Thương con mà chẳng cho con được vui chơi sao? Thương con mà chẳng cho con làm điều con muốn? Đứa con ấy sẽ mất đi tuổi thơ, sẽ chẳng hiểu cái đẹp của nó, thì sau này làm sao có thể hiểu những đứa con của mình. Hay chính họ đã chẳng trải qua thế giới của mộng mơ…
e cũng có học võ đó!
Người lớn có bao giờ thấu hiểu được tâm lý của người trẻ mặc dù họ cũng đã trải qua tuổi trẻ của mình. Cái gọi là thương yêu để rồi nói rằng: ” Cá ko ăn muối cá ương, con cãi cha mẹ trăm đường con hư “.
Phận làm con biết phải xử sự thế nào đây? Sống cho mình thì làm buồn lòng gia đình, bất hiếu nhi. Làm tròn bổn phận thì ta đã hững hờ với cuộc đời của mình rồi.
Biết làm gì đây hay để mặc cho số phận đưa đẩy?
mai mot se la 1 ong bo tam li day! hehehe….
Hic, ai ka hoc duoc nhiu` vo~ lam ngon chan Haly dau mun chit ne`..Bat den^`! A, chan anh con dau ko???:)
vững vàng và mạnh mẽ đâu đạt được bằng đánh đổi tuổi nhỏ… những vết thương em mang, nó có dễ quên, và có lành không? Vì sao em lại khóc mỗi khi hồi nhớ? Có phải nó đau lắm ko? Em có dám chắc mọi đứa trẻ trải qua cơn ác mộng tuổi thơ đều lớn lên như em ko? Hay đó chỉ là may mắn, trong hàng trăm chỉ có đc một ít… bởi có những em trở thành hư hỏng chỉ vì đơn giản: bố mẹ ko quan tâm. Những mảnh đời bất hạnh, nghèo khó nhiều lắm, mấy ai đã vững vàng mạnh mẽ? Mấy ai đã vươn khỏi cái hố của nghèo khổ? Hay khoảng cách giàu nghèo chỉ mỗi lúc mỗi nới xa?
Đừng quá trăn trở, đó là cuộc sống, anh ko nghĩ mình sẽ làm đc thế, và em cũng chẳng làm đc thế. Em nói thế chỉ vì lo cho anh, bởi anh tin có những lúc em nhìn một đứa bé và ước gì nó ko phải ở ngoài đường xin ăn mà đang cắp sách đến trường, hay ước nó ko trải qua những gì em đã. Em vẫn đang giúp các bé, cho đời đẹp hơn ^_^
Hì, có lẽ anh đã đúng, anh ạ
Em không muốn anh phải lo nhiều thêm nữa, bởi bản thân cuộc sống đã quá nhiều nghiệt ngã lẫn đắng cay. Vết thương em chưa từng lành lặn và nó vẫn đau nhói mỗi khi em vô tình chạm vào nó…Nhưng, em biết làm gì bây giờ hả anh? Em đã nói rồi đấy thôi! Giữa yêu thương và căm ghét, giữa oán hận và thứ tha, nếu cuộc sống buộc em phải lựa chọn, thà rằng em chọn thương yêu và tha thứ, bởi tâm hồn con người nếu chỉ toàn là nỗi đau và nước mắt thì làm sao có thể sống nổi hở anh? Anh như 1 tấm gương mà người ta có thể soi và nhìn thấy chính mình qua tấm gương ấy…Em mong anh có thể thật sự vui vẻ và mãi sống lạc quan mà không phải trăn trở cùng những hố sâu được tạo nên từ những đắng cay nghiệt ngã của cuộc đời này:) Nếu cứ mãi lo lắng, mãi thương xót và trăn trở cho quá nhiều thứ như vậy, anh sẽ chỉ càng thêm buồn và đau lòng mà thôi, anh à:)
Cả anh, cả em, chúng ta đều mong muốn có thể mang đến những gì tốt nhất cho những thiên sứ nhỏ không cánh ấy. Em luôn thấy quặn thắt và đau nhói trước những mảnh đời nhỏ nhoi, bất hạnh ấy và điều duy nhất em có thể làm là, trải lòng mình ra, dùng tất cả thời gian, công sức và tình yêu mình có dành cho lũ trẻ. Đó cũng là 1 cách để em bù đắp lại những gì mình đã mất. Có thể tìm lại thời thơ ấu đẹp đẽ của mình bằng cách mang nó đến cho bọn nhóc, em cảm thấy bấy nhiêu đã đủ lắm rồi, anh ạ! Em không ban ơn cho ai cả, em làm tất cả chỉ vì em thật sự yêu thích và vì đó là gia đình, là cuộc sống của em, thế thôi:)
Hì, cuộc sống mà anh
Chẳng ai có thể hoàn toàn biết được điều mình đang làm là đúng hay sai. Đặc biệt là người lớn, họ cho mình cái quyền tự sắp đặt và điều khiển cuộc sống của trẻ thơ…Anh còn nhớ những gì em đã kể cho anh nghe về những gì em đã trải qua thời thơ ấu không? Dù sinh ra và trưởng thành cùng những vết thương, dù em không có cái gọi là tuổi thơ như bao đứa trẻ khác, nhưng anh thấy đó, em vẫn lớn, mạnh mẽ và độc lập như hoa xương rồng vươn cao trong nắng ^__^ Đừng quá trăn trở nhiều, anh nhé
Hãy để cuộc sống dạy cho các bé cách để tự lớn lên cùng với những điều đó. Có thể, các bé sẽ không thể có 1 tuổi ấu thơ đẹp đẽ, đầy ắp tiếng cười, nhưng đổi lại, các bé sẽ vững vàng và mạnh mẽ hơn như cây cao trước giông bão giữa cuộc đời này:)
choi, a lam seo ma nhay len cao tan do the hi??? That dang ne! Di lam cascadeur nhe!