
Ầy… bạn bè cũ chắc sẽ nhớ, hồi nhỏ tớ nhát lắm, ít nói, nhìn, nghe nhiều. Nghĩ, sao người ta nói nhiều thế nhỉ, mà chỉ nói linh tinh. Sao chẳng tìm cái gì đó hay hay để nói. Sao cái mình thích chẳng ai thích. Rồi lại chơi một mình.
Bạn thân, thế, có ít lắm, nhưng là bạn thật. Tin nhau, có cái gì là để dành, để khoe. Cũng có lúc vui lúc buồn, cũng có lúc giận dỗi nhau.
Một lần, hái trộm được một mớ xoài, tìm bạn chia sẻ. Nhà vắng. Trống trơn. Gặp chị, e dè hỏi, bạn không còn nữa. Nhà cũng sắp dời đi. Sao bạn đi nhanh thế, chẳng chịu chào người bạn thân một lời, mình cũng chẳng kịp nói gì nữa. Đêm mơ bạn quay về, lại nghe bạn kể bị cha mẹ la mắng, lại chia nhau trái ổi hái được, và cùng nhau đi một nơi rất xa, yên bình. Giấc mơ trẻ con ấy, lâu lâu lại về.
Thời gian không trở lại, 1 ngày trước đó, hay 1 giờ trước đó, để mình cho bạn biết rằng, mình quý bạn đến nhường nào, và xin lỗi vì những lời chẳng hay khi giận dỗi.
Khóc…
Và mình dần thay đổi. Dần tập nói, nói những gì mình nghĩ. Khi trước, mình té, trầy, một bạn nữ trong lớp vội chăm sóc. Mình chẳng nói một lời cảm ơn, mà chỉ trả bằng bịch bánh tráng ở căn-tin, món khoái khẩu của phe ấy. Dần, mình tập nói, và vẫn làm như xưa.
Các bạn SGHP ai cũng dễ thương, nhiệt tình, chăm chỉ. Được tham gia cùng mọi người, mình rất vui và quý tinh thần tình nguyện vô tư thế. Chắc các bạn SGHP còn nhớ, cái hồi trước Tết, nhóm có làm bữa tiệc nhỏ, mình có mang theo các món quà thổ cẩm tặng tất cả thành viên, cũng là do nghĩ, lỡ mình chẳng kịp nói mình quý các bạn… ^_^
Và cũng viết thư, thiệp gửi bạn, gửi thầy, và vẫn hay nói những gì mình nghĩ. Chẳng mất gì, mà cả hai đều vui…
Phong trào hè 2007 rất thành công. Ngày tiễn biệt, muốn say một bữa với mọi người. Rượu vào, con người ta thành thỏai mái hơn
:: Những gì anh làm, tụi em thích lắm, ước gì anh mỗi năm lại về
:: Không, anh phải về, anh không về chẳng khác đoàn tàu không có đầu máy
:: Em hứa với anh em sẽ học chữ Chăm để biết chữ, Chăm phải biết chữ Chăm chớ, không uổng công anh nỗ lực cho tiếng mẹ đẻ quá
:: Khi làm, có ai la mắng gì em đừng buồn nghe. Làm phong trào là thế, như làm dâu trăm họ, người ta nói ra nói vào nhiều lắm. Làm cực thân rồi mà… Em đừng buồn, anh hiểu em mà, chỉ mình anh hiểu em thôi
:: Anh rất nể phục em. Đó giờ anh muốn nói với em, hôm nay anh mới nói. Em đã làm được rất nhiều cho Chăm. Em coi đi, chẳng ai làm được như em, web của em tự làm, và Chăm ở đâu cũng biết. Cứ tiếp tục thế, anh luôn ủng hộ em, dù anh ít khi nói, nhưng em hãy biết điều đó
PS: mà, tửu lượng mình sao cao vậy cà, ai cũng bó tay mà mình còn tỉnh bơ, khà khà…![]()
Hì, Jaka lúc nào cũng thế mà ^__^ Hay cà rỡn nhưng lại là người sống nội tâm và sâu sắc. Nhiều lúc em cũng phải ngưỡng mộ sự lạc quan và cái tinh thần “living is giving” của anh đấy! Nhìn vào anh, em thấy những gì mình làm cho lũ trẻ đường phố chẳng thấm vào đâu cả. Lại tự nhủ phải cố gắng hơn nữa
. Nói trước là tửu lượng em cũng hơi bị cao đó :p )
Cám ơn vì anh đã là bạn em,Jaka nhé!
(Hihi,hôm nào rỗi, anh em mình đi làm tí rượu Bàu Đá heng
Nhóc
Cheers !
“hồi nhỏ tớ nhát lắm, ít nói, nhìn, nghe nhiều” –> Luat bu` tru` cua ta.o ho’a… HEHE…
^^
hihi…co nhac den SGHP roi..vui wa…(nhung hoi buon…sao ko ghi ten e luon ..hehe)..yeah, we all love u too…u r special brother…crazy and awareness…hehe