
Biết em đang rất buồn, dù anh chỉ mới quen em, và chẳng biết em gặp chuyện gì, nhưng cũng đánh liều gặp em đến đâu đó có gió, hy vọng sẽ phần nào là niềm an ủi của em, và cũng để dừng lại xem con đường đời đã qua – sắp tới. Sông, gió, ừ, đẹp đấy, hai đứa điên. Anh trông về phía con sông lấp lánh ánh đèn, thả hồn mình bập bềnh theo cây lục bình nhỏ, em bắt đầu kể.
Câu chuyện cứ dần trôi, trôi đi, ngạc nhiên. Có bao giờ, anh tưởng tượng được với vẻ ngoài dễ thương vui tươi ấy, trong trái tim em lại đầy những vết thương. Vẫn trông về phía trước, và nghe nước mắt trong giọng nói em. Em khóc, vẫn tiếp tục kể. Anh vẫn chưa nói em biết điều này phải không: anh từ bé sợ nước mắt người khác lắm đấy, từ chuyện anh đã kể. Chẳng biết phải nói gì cả. Trong phút chốc anh thấy những con thuyền với ánh đèn lấp lánh nhòe đi, mắt anh ngấn nước, như đã trải qua những điều khủng khiếp ấy, chân tay anh rã rời. Phút chốc em dừng lại. Anh thoáng nghĩ, câu chuyện khổ đau đã dừng lại. Không, em vẫn tiếp tục, nhiều hơn, nặng nề hơn. Anh trông về phía em. Nước mắt em. Em dừng lại, em không khóc nữa. Nước mắt chưa kịp khô, em lại kể… lại kể… nước mắt lại chảy… như chẳng thể chấm dứt… Em đã chịu đựng trong một thời gian dài đến thế sao, từ thời thơ ấu…
Mưa… lạnh… mỗi lúc nặng hạt… em vẫn kể… và khóc… rất lâu…
Em mất niềm tin vào cuộc sống, mất niềm tin vào tình yêu, mất niềm tin vào gia đình, chẳng phải bởi trái tim em khép kín.
Anh thấy mình vô dụng, trống rỗng trước em. Anh biết, anh chẳng thể khuyên em nên làm thế nào, chỉ có thể mong mang lại cho em tiếng cười, phút vui hiếm hoi cho em bằng cái khiếu hài nhảm của mình.
Một cô bé, một người bạn của anh, đã rời bỏ cuộc sống bởi không chịu đựng cuộc sống này thêm được nữa, thì, em mạnh mẽ đến nhường nào.
Em hát anh nghe bài hát em thích. Là trong khổ đau, em vẫn luôn hy vọng, nó đã giữ em sống. Những lo âu của anh chẳng thể so với với nỗi lo em. Làm thế nào để cho em biết anh khâm phục ý chí em như thế nào?
Khi nào em chẳng có ai ở bên mà muốn khóc, khi nào em cảm thấy thật tệ và muốn kết liễu đời mình, hãy gọi cho anh, 09191.74.987. Khi em khóc, gọi báo trước 10 phút nhé, anh sẽ mang máy chụp ảnh chụp đăng Tuổi trẻ cười kiếm nhuận bút. Khi em muốn nhảy lầu, thì anh có thằng bạn bán hòm kiêm dịch vụ an táng các loại, nhanh, gọn, lẹ, em cứ báo trước cân nặng chiều cao để tụi nó đo trước, hưởng chút hoa hồng. Đứa nào dám bắt nạt em, gọi cho anh, anh sẽ xem tụi nó bắt nạt em kiểu nào. Khi em giận, cần có ai đấy để đánh cho hả cơn giận, mà xung quanh em đứa nào cũng to con và có võ, hãy gọi cho anh, anh sẽ rủ mấy đứa bạn tới, cho em đấm… bóp, đảm bảo em hết giận lìn é ^.^
***
Khi nào em cần tiếng cười, gọi cho anh nhé. Anh rất vui vì em đã cười thật thoải mái, khi về, em đã thấy nhẹ nhõm hơn.
Tình yêu mãi đẹp, cuộc sống mãi đẹp, anh tin rằng, một ngày em sẽ bước ra khỏi bóng tối, sẽ sống một cuộc sống hạnh phúc như bao người khác.
Sincerely,
KING KONG JAKA
PS: Cười tí nè ^_^
:1: Trước cửa một ngôi nhà nọ treo tấm biển ghi: “Hãy gõ cửa thật mạnh. Chó bị điếc”
:2: Tin tức… cười: ”Nguyễn Thanh X., Hà Nội. Tối 22/5, bật lửa soi xem xăng xe còn hay hết. Xăng còn. X. thọ 30 tuổi”
:3: Tại sao anh lại ném đá vào bà ta trong khi bà ấy có lòng tốt cho anh bánh mì hả? Tang vật đâu rồi?
– Là khúc bánh mì trên bàn đấy.
Bó tay… anh gọi ai là em thì ngừ đó là ngừ iu của anh á… vậy em… Hà… hà hà
Hehe, chính xác ^__^ Đâu phải cứ kêu là em là người yêu đâu, anh Jaka heng! Lỡ anh Jaka gọi con khỉ là em, hổng lẽ….(tự shi ga ^__^)
póc tem cho anh jaka ! Hahhah ! Anh jaka đã có người yêu rồi. EM nào vây anh ? Em biết được ko ?
that ra em bit roi!
cho anh tu khai day! ko khoi mat cong cuong ep!
Ui gio oi,huhu,ko chiu dau,a thik co be nao ma hok noi e biet the????
fải bạn hôm í ko nhỉ ^.^ viết tuyệt đấy… nhưng đoạn hy sinh vì “em” làm tất cả (thứ 2 dưới lên) làm tớ Pó hàng..hehe
hứ… làm sao thế, đã bảo là mới quen mà lại. Nói thiệc nè, pé ấy có ngừ iu gồi, và tớ chỉ giúp bạn lúc khó khăn đấy thôi, chứ chả iu iếc gì hết. Ban đầu nghe mọi người nói, ngồi cười gãy ghế lun. Mà giờ ko đính chính lại tưởng thiệc là ế á
)
anh qua that la mot nguoi dan ong dung dieu .anh dung choi .mot nguoi con gai lam anh dam hy sinh tat ca nhu the o fai that dac biet voi anh sao .em gai a ?o tin dau ?noi em biet di ,ai day?tui em nhat dinh se giup anh ,ung ho anh lam wen ,tho lo co ban ay …o dc nhu nhg lan trc dau .anh nhat lam .lan nay ,co gai ay da lam trai tim anh lay dong rui thi fai …manh dan noi len tinh cam cua minh anh nhe !tui em luon ung ho anh ,anh jaka !co ng iu rui thi da sao chu ?tai sao moi wen anh ma dam tho lo voi anh nhu the neu nhu o tin tuong vao anh ?em nghi co gai ay cung da de y anh do anh jaka .tin em di .em cung iu mot ng don phg ne !!!hoi giong anh do !!!he he …co gi mun chia se voi em ,cu noi (chau “be bong ” day nha !!)
@Oliver: bạn hôm í? bạn lào ta?
@Trâu, í nhầm, Châu pé pỏng: em làm nhà văn đc đó, giàu trí tưởng tượng lắm hehe
Tụi nhóc này hay thiệc, mình kêu mình nói thật chẳng nghe… pó giò…
đúng là giọng điệu của Năng, ko hề khác chút nào, cứ tưng tưng thế thôi nhưng mà sâu sắc lắm, nhỉ Năng nhỉ
Haha, trời ạ! Mọi người ơi, tha cho anh Jaka đi ! Sự thật không như mọi người nghĩ đâu.
@Jaka: Hì, em phải lên tiếng thui anh ơi. Chứ để anh bị oan thế này hoài thì tội nghiệp anh lắm. Anh còn phải kím người iu chớ, Jaka mà ế thì em tội lỗi tày trời, rửa mấy sông Hoàng Hà cũng ko sạch lun í ^__^
@All: Tớ là đứa con gái trong cái Entry của anh ấy, nhưng bọn tớ chỉ là bạn, anh í xem tớ như em gái và tớ cũng vậy ^__^ Tớ có thể tâm sự với anh Jaka vì tớ cảm thấy anh í là người bạn mà tớ có thể tin tưởng và chia sẻ được. Không nhất thiết cứ tâm sự, chia sẻ với nhau một số điều gì đó là phải có tình cảm với nhau. Tớ nghĩ thế và tớ chắc là anh Jaka cũng vậy. Bạn bè cũng có thể chia sẻ, quan tâm đến nhau mà, right ^__^?