Tôi nhặt những hạt lúa thơm
Trải dài trên bãi nắng
Cho những đôi cánh hạnh phúc miệt mài bữa sớm
Một bồ câu trống, còn ngơ ngác nhìn quanh
Ngóng trông, quên bữa lành
Buồn bã cất tiếng gọi Continue reading
Tôi nhặt những hạt lúa thơm
Trải dài trên bãi nắng
Cho những đôi cánh hạnh phúc miệt mài bữa sớm
Một bồ câu trống, còn ngơ ngác nhìn quanh
Ngóng trông, quên bữa lành
Buồn bã cất tiếng gọi Continue reading
Nghèo
Tôi bắt bướm
Cưỡi dập dìu trên những cánh hoa
Nắng ấm
Nghèo
Tôi tìm những lưỡi câu
Lưỡi câu vàng trong hoa me
Lưỡi câu nâu đượm trong lá điệp khô Continue reading
Filed under Thơ
Nhớ những mùa lá bay, khi hồn trôi về mênh mông gió biển
Nhớ những cơn gió, rong ruổi mênh mông nhớ
Nhớ đám mây đen lững lờ, lấp tràn trời ký ức
Filed under Thơ
Những sợi lá mỏng mảnh rơi trong cơn mưa sớm đầu hè, vương lại trong ký ức tuổi thơ tôi
Chúng xoay tròn nhảy múa, như mong đất nhiều đến thế
Sà vào vong tay của đất mềm, thêm men say của những hạt nước trong trẻo
Chúng hy vọng, nảy lên mầm mới
Ngỡ ngàng tôi
cất tiếng: chò ơi, mi nhớ ta chẳng?
(Một ngày mưa đầu mùa. 2010)
Filed under Thơ
STARS IN HER EYES
She’s beautiful
Stars falling into her eyes
He said
They don’t
Anyway, she became his wife
SAD TEMPLES
10 years has gone by
Changes have swept our land
Chances have passed by
By our complains
20 and 30 years we moan but act
Yet
Temples have been standing
Watching the children of our brave ancestors
1000 years
Oh dearest sacred temples
Won’t you be
1000 times sadder?
GOLD
A thousand years
Or even more
Buried in the sand
We dug and dug
Saying it is our gold
50 years
Of the dearest
Buried in our hearts
Who could dig it up
Would you?
Don’t know how to call them. I just wrote them, in few hours. Yet there won’t be anything I would change about them. I wrote since she said: “Jaka, I want to read your poems.” I had to write some. And when she read it, she just laughed, her mother too, still they enjoyed different parts.
LIES AND TRUTH
Love my mother tongue I said
Would do something about it I said
Would learn everyday, a new word or two
Would write diary in those beautiful shapes I said
In a year you would see me different I said
Two or three years I will master the language
Speaking like the elders, smooth and so true I said
They said… Yes they said
I lied I said
They laughed
They also lied they said
Three years later
They said the same thing they did
They love the mother tongue, who would not they said
I also said
Difference is, they still lie
My lies are truth now
They stop laughing
Love their beautiful costume they say
I also say
MEDITATION
So he meditates
He must not think
Leaving the world all far behind
Be one with himself
He must not think about work or the noise around or that cold or the pain on the feet or the music starting to change or he yet sits straight or how long he has sit or he is a little thirsty and hungry or that he needs a sweet cup of chai
He does well, 17 minutes and some seconds without worrying of anything
His friend says
You have moved your body sometimes
You must sit straight, quiet mind and body
Another person also meditates
I have nothing to say about him
HOLY MAN
There’s an true holy man
He is truly a man
Having many holes to be fixed
Filed under Thơ
Ta là những suy tư của ta, điều đó cũng thật dễ hiểu. Tiếp xúc với những tư tưởng đẹp, tâm hồn ta trở nên thoáng rộng hơn. Như một thói quen, mỗi ngày lại tìm cho mình một suy tư để khởi đầu ngày mới. Chỉ là những ý nghĩ chợt nảy ra, chẳng vì sao, chẳng để làm gì, nhưng sẽ vương lại đến cuối ngày.
—
Suy tư 1
Ngoài phụng sự cho dân tộc ta bằng những cách rất riêng, rất mình, vô tư, say mê, thì ta còn một ước muốn trong đời, đi tìm những tinh hoa của thế giới, một chú chim bay mãi trên đôi cánh của mình.
Filed under Uncategorized
Địa điểm: 29/27 Đoàn Thị Điểm, Phú Nhuận
Thời gian: 20:00 – 22:30 thứ 4 30.11.2011
Sau đêm nhạc tại Petite Note Cafe, hành trình quyên góp cho quỹ Jakana lại tiếp tục. Địa điểm tiếp theo là I’m yours.
Đến với I’m yours cũng thật tình cờ, gặp gỡ những con người nơi ấy cũng tình cờ, chẳng phải vì mình chưa biết mặt nhau, mà vì gặp nhau qua tiếng hát, nhiệt tình và chân thành.
Hôm thứ 7 ghé quán chơi, chưa muốn hát lắm, mà kể đôi chút về cách mình cảm nhận những bài hát, khi mình chỉ có thể hát những gì đã làm mình rung cảm, xúc động, chứ chẳng thể ép mình vào bài bản được. Ấy là một chú dậy nỗi hứng và lên hát tặng 2 bài hát chú sáng tác, xoa dịu cảm xúc rất đời của mình. Mới bảo: dẫu khuya, bụng còn đói, nhưng lòng con đã no. Ai bảo sến, kệ, nói cái mình thực sự nghĩ là được. Chẳng có rượu ngon, thì chỉ còn những lời nói chân thành đãi nhau, nhỉ? Continue reading
Filed under J programs
Dạo này đi dạy trở lại, nhiều cái thú vị… Cũng đã 23 khóa tiếng Anh, và các kỹ năng mềm đây đó, và những hàn huyên lẻ tẻ, cũng quay trở lại với những chuyện rất con người: thành công và hạnh phúc.
Ai cũng đã từng nghe nói, hạnh phúc là chuyến hành trình, chứ chẳng phải là đích đến. Hỏi ra, ai cũng mơ về một kết cục tốt đẹp nhiều hơn là chăm lo cho thực tại của mình thú vị hơn. Mới kể, hồi đó ta bỏ bao công sức mồ hôi hy sinh để đậu đại học, niềm vui đại học ấy kéo dài được bao lâu? 1 tuần, 3 ngày, hay chỉ 1 giờ ngắn ngủi của nghe tin và ăn mừng? Chưa học được bài học ấy thì ta sẽ còn cơ cực dài dài.
Một phần cái đẹp của ngôn ngữ là tính khơi gợi, cảm xúc được khơi dậy bên trong người nghe – và nói, đến vô biên. Ta mắng, bạn giận. Ta khích lệ, bạn tự tin và vững chãi, để mọi thứ đều thành đẹp hơn. Hạnh phúc là con đường, ừ, điều đó chẳng sai, nhưng mình vẫn thấy có gì đó trong nó. Mình thích nói nó là:
Con đường luôn thú vị hơn đích đến
Điều ngược lại có thể xảy ra, nếu ta chẳng để tâm chăm chút cho thực tại, cho con đường. Một điều chắc chắn khi đó: Đích đến chỉ là một khoảnh khắc, trong khi đời là một con đường rất dài. Ắt hẳn con đường mà hạnh phúc thì đích đến sao cũng được. Nên ai cũng đi tìm chăm chút cho con đường mà cứ nhầm là mình mong đích đến nhiều hơn đó thôi.
vì ta chỉ có thể quyết định được thực tại
còn đích đến ư?
Filed under Hành trình